Anh quay lại nhìn cô, bước lại gần cô hơn. "Hẳn cô phỉa yêu anh ta lắm. Khi trải qua những thử thách này...?"
"...Phải, tôi yêu anh ấy."
Anh lắc lắc đầu, khe khẽ cười trước sự bối rối của cô. "Mấy người Mỹ các người thật là kỳ lạ." Anh giũ nụ cười trên môi, chống tay vào cằm,mắt đung đưa ra chiều suy nghĩ. "Okay. Tôi sẽ giúp cô. nhưng với một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Là cô sẽ tới ở chỗ tôi it nhất là tới khi cô lấy lại được cửa hàng. Chịu không?"
Hikaru nhìn anh thăm dò. Trông anh có vẻ thành thật, đủ thành thật, nhưng cô không thể hiểu được anh. "Cuối cùng thì anh được gì qua những chuyện này?"
Anh cầm cái sọt quần áo lên rồi hỏi "Cô có biết nầu ăn không?"
"Chút chút..."
"Vậy thì, hehe, tin tôi đi, tôi sẽ có lợi trong việc này." Đổi giọng lạnh lùng, anh hỏi. "Thế cô có đi hay không nào?"
Hikaru gật đầu.
"Vậy thì đi thôi." Anh ra hiệu cho cô đi theo. Cô vội vã theo vên cạnh anh, thi thoảng lại nhìn anh.
"Anh có thực sự nghiêm túc với những chuyện này không?" Cô chợt hỏi.
"Có chứ", anh đáp lại, "thêm nữa tôi nghĩ ở đó sẽ có một cảnh tượng thú vị nếu cô nhìn thấy hắn ta."
"Ý anh là gì cơ?"
"Tôi nghĩ là cô nên đấm cho hắn ta một trận vì cái tội đã để cho cô sống với một người lạ mặt, được không?"
Hikaru mỉm cười. "Uhm, cũng được."
***
"Àh, được rồi". Cuối cùng thì anh cũng mở được cánh cửa sau vài giây loay hoay với chiếc giỏ đồ giặt trên tay. "Vào đi". Tôi theo anh buớc vào căn hộ tối tăm.
Khi anh bật đèn lên, ánh sáng chói loà làm tôi nhứt cả mắt. Mắt tôi vốn đang quen với bóng tối vì chúng tôi đã đi trong bóng đêm quá lâu. Bên ngoài tối đen như mực, tôi đến là ngạc nhiên khi Bi có thể tìm được đườ ng về nhà.
"Thích thì cô có thể xem TV," tôi nghe thấy tiếng anh từ một căn phòng khác, "Tôi đi cất đống đồ này đã."
Tôi he hé mắt nhìn xung quanh. Và ngay lập tức, tôi có cảm giác như mình đang đứng giữa một căn hộ cao cấp theo phong cách Châu Âu. Hai cái ghế đi-văng, một cái ghế bành to, một tivi màn hình phẳng cỡ lớn... Cách bài trí thật gọn gàng, đẹp mắt. Tôi thậm chí còn cảm thấy e dè, chẳng muốn chạm vào đồ vật gì, sợ rằng mình sẽ làm hỏng mất sự cân đối trong lối sắp đặt các đồ vật trong phòng.
"Tối nay cô ngủ tạm trên ghế đi-văng nhé." Anh vẫn nói vọng ra với tôi từ một căn phòng khác nào đó. "Không phải là không có phòng riêng cho cô, nhưng mà tôi chưa kịp dọn dẹp gì nó cả. Một mớ hổ lốn."
"Không sao mà. Có cái ghế là đã quá tốt rồi. Cảm ơn anh." Tôi đáp lại. Tôi không biết nói gì hơn nữa, cảm thấy ngượng ngùng sao đó.
Liền đó đã thấy anh bước ra từ một căn phòng mà tôi đoán là phòng của anh, vì anh đã kịp thay đồ ra và giờ đang mặc một cái áo ba lỗ với quần thể thao. Trên tay anh là một vài cái chăn gối, khá nhiều đến mức anh phải vác trên vai. Cẩn thận, nhẹ nhàng xếp đặt đống chăn gối đó lên chiếc ghế lớn nhất trong phòng, anh quay qua tôi. "Trong tủ lạnh có một ít đồ ăn, nếu sáng dậy thấy đói thì cứ tự nhiên. Còn nhà vệ sinh dành cho khách ở đằng kia..." Anh chỉ qua phía bên trái căn phòng. "Nếu còn cần cái gì, cứ đánh thức tôi nhé."
Anh nói tới đâu là tôi gật lia lịa tới đó. Thành thật mà nói thì tôi hoàn toàn không hiểu anh đang nói cái gì nữa. Tôi đang căng thẳng chết lên được. Đúng hơn là tôi đang cảm thấy rất tệ hại trước tất cả những việc làm của anh dành cho tôi, nhất là tôi không biết làm gì hơn là cư xử như một con ngố.
"Xin lỗi anh vì tất cả những chuyện này," tôi cảm thấy mình phải nói những lời này, "và thực sự cảm ơn anh rất nhiều."
"Ôi xời, có gì đâu, thật đấy mà. chưa kể đây chỉ là tạm thời thôi mà. Hả?"
Đúng. Chỉ là tạm thời mà.
"Tôi biết là Seoul thì rõ là rộng lớn," lại vẫn là anh đang nói tiếp, "nhưng tôi nghĩ chúng ta sẽ có cách tìm ra chàng trai của cô. Tôi biết một vài người, mấy người tối ngày chỉ lo ba cái vụ này. Tôi đảm bảo là họ giúp được chúng ta." Anh nhướng mày và nhếch môi cười nụ với tôi.
"À, vâng..."
"Thôi, cô phỉa đi ngủ đã. Sáng mai gặp lại nhé." Anh vươn vai và đi vào phòng. "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Và cánh cửa phòng anh đóng sập lại.
Khoan đã thế này là thế nào? Anh thực sự tin tưởng tôi đến thế sao ? Đủ để phó mặc hoàn toàn cho tôi sự an toàn của ngôi nhà, cùng với tất cả những món đồ đạc của anh? Nếu anh quả thật không nhớ chút nào về tôi, thì tôi không thể hiểu nổi. Coi như anh hoàn toàn không biết gì về tôi. À không, có một chút, ít ra anh cũng biết tôi là một con bé đầu óc không được bình thường cho lắm.
Tôi ngã người xuống ghế và đắp lên mình cái chăn anh cho mượn, cố gắng thả lỏng mình. Cái ghế hoá ra rất là êm ái, làm cho mấy cái gối nah đã chuẩn bị sẵn cho tôi thành không cần thiêt. Tôi nằm dài ra và nhìn chòng chịc lên trần nhà, thói quen không thể bỏ. Nó giúp tôi dễ ngủ hơn, khi còn ở Cubic U, nhưng nới này lại khiến tôi thấy hơi căng thẳng. Giờ mới nhận ra cái không khí thân thiện ở Cubic U đáng giá thế nào, thật là dễ chịu. Tôi nhắm mắt và cố dìm mình vào giấc ngủ, nhưng không được.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
