- Bệnh tim của cô lại tái phát à? – bất giác nó bật hỏi mặc dù nó biết chắc câu trả lời rồi.
Amy cười nhạt, tay cô nghịch nghịch cái chăn.
- Ừm. Hôm qua tôi đi khám, họ nói….. tôi chỉ còn có thể sống được 1 tháng nữa – Amy nói, mặt vẫn cúi gằm mặt.
- Cố gắng lên, biết đâu lại vượt qua được! – nó nắm tay Amy.
Amy cười rồi nhẹ nhàng vòng tay qua ôm nó.
- Bạn tốt nhé!
Nó cười nhẹ rồi cũng nhẹ vỗ lên lưng Amy.
- Ừm, bạn tốt!
Mải nói chuyện với Amy, nó quên mất là giờ này hắn về. Không thấy nó ở nhà, kiểu gì hắn cũng nổi điên. Nó nhìn xung quanh tìm đồng hồ. Sao trong phòng không có đồng hồ?
Dường như Amy cũng đoán ra nó đang cần tìm cái gì.
- Cô tìm đồng hồ?
- Ừ….. ừm…. – nó ậm ừ.
- Tôi không treo đồng hồ.
Nó nhìn Amy, nó cũng biết tại sao cô lại không muốn treo đồng hồ. Chỉ còn một tháng nữa cô sẽ vĩnh viễn dời khỏi thế gian này. Cô sợ tiếng kim đồng hồ chạy qua những con số vô cảm đó. Cô sợ thời gian qua đi. Một cái gì đó tồn tại bao lâu để được gọi là quen thuộc? Cô đã sống với căn bệnh tim này từ khi còn nhỏ nhưng sao….. cô vẫn không thể quen được với nó?
Chương 26: Tạm biệt nhé….bạn tốt !
Nó dừng xe trước cổng nhà. Lững thững bước xuống, thực ra nó đang lo cho Amy. Không biết Amy có sao không?
Thấy nó về, hắn cũng không ngạc nhiên lắm. Ngày nào mà nó chả đi vào giờ này.
- Em đi đâu đấy? – mặc dù biết hỏi cái này là hơi vô duyên nhưng hắn vẫn hỏi.
Nó lúng túng không biết nói sao. Sợ nếu nó nói sai hoặc nói dối thì hắn lại nổi khủng lên, lúc đó chỉ có chết nó chứ không chết ai. Nhưng chuyện của Amy thì không thể không nói. Không biết là hắn đã biết Amy bị bệnh tim chưa nhỉ?
- À ừm….. tôi đi thăm Amy!
- Amy làm sao à? – hắn thản nhiên vừa tu nước vừa hỏi.
- Anh chưa biết chuyện gì sao? – nó ngạc nhiên tròn mắt hỏi hắn.
- Chuyện gì là chuyện gì? – hắn hỏi lại.
- Amy bị bệnh tim. Anh chưa biết sao? – nó lại trợn mắt to hơn hỏi hắn.
- Bệnh tim? Ai nói với em vậy?
Lúc này thì nó đúng là bó tay hắn rồi. Hắn và Amy thân thiết vậy mà hắn còn không biết và quan tâm gì thì đúng là tên máu lạnh.
- Này! Đang nghĩ gì mà anh hỏi không trả lời thế? – hắn khua khua tay trước mặt nó.
- Không có gì! Anh ăn gì chưa? Để tôi đi nấu cơm – nó đặt cái túi xách xuống ghế, xắn tay áo rồi định đi vào bếp.
Bất chợt hắn kéo tay nó lại. Nó quay lại nhìn hắn, ngạc nhiên không hiểu hắn định làm gì?
- Gì vậy?
- Không cần làm gì cả! Hôm nay anh đưa em đi ra ngoài ăn – hắn nháy mắt.
Ôi trời! Cái nháy mắt kia có nghĩa là gì đây? Nó tự hỏi, không biết hắn có ăn phải cái gì không nữa? Bỗng dưng tử tế với nó. Không lẽ, hắn định mời nó đi ăn rồi nhân tiện bỏ độc vào đồ ăn để khử nó luôn?
Nó lắc đầu, không thể nào. Vậy sao tự dưng hắn lại tốt thế?
- Thôi đi luôn đi. Anh đói lắm rồi! – vừa nói hắn vừa ôm bụng kêu đói như sắp chết.
Nó bật cười rồi không nghĩ gì thêm để hắn kéo ra xe.
+++++
Những chùm đèn neon tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo bao quát cả nhà hàng. Hắn kéo ghế cho nó ngồi xuống, đúng lúc người phục vụ bước đến đưa tờ menu.
- Em ăn gì? – hắn ngồi xuống đối diện nó rồi hỏi.
- Gì cũng được – nó cười nhẹ, nhún vai.
Nó để hắn gọi món, còn nó ngồi nhìn xung quanh nhà hàng. Hình như nhà hàng này được thiết kế theo lối kiến trúc cổ điển thì phải? Những chùm đèn, những cái bát, cái bàn cũng giống cổ điển. Đúng là rất sang trọng nhưng cũng không màu mè.
A….. sao đau bụng thế này? Không lẽ đến tháng rồi? Nó nhăn nhó ôm bụng, cố gắng chịu đựng để hắn không biết.
- Ừm…… tôi đi vệ sinh một lát – nó cười gượng rồi đứng dậy.
Vào trong nhà vệ sinh, nó ôm bụng. Chắc đúng là đến ngày thật rồi.
“Rầm….”. Vì đau bụng quá nên loạng choạng thế nào nó lại va phải người ta. Nó chỉ còn cúi đầu xin lỗi rối rít rồi đi thẳng vào trong phòng.
Người phụ nữ nhìn nó, bà khẽ nhíu mày.
- Alissa……??
—-
- Em ăn gì mà lại bị đau bụng đến mặt xanh lanh vàng thế kia hả?
Hắn đỡ nó lên giường nằm. Lúc nãy nó bước từ phòng vệ sinh ra mà hắn tưởng xác ướp bước ra chứ.
- Ai biết được! Tự dưng nó đau bụng dữ dội thế….. – nó vừa nhăn nhó vừa nói.
- Em đúng là hết thuốc chữa. Sao lúc đầu không nói cho anh?
Nó cười nhạt, mặt vẫn nhăn nhó vì đau bụng. Hóa ra là không phải đến ngày mà ăn lung tung nên bị vầy.
- Đau lắm hả? – hắn ngồi xuống đối diện nó, nâng cằm nó lên.
Không biết vì đau quá hay bị gì mà mắt nó đã rơm rớm nước. Nó gật nhẹ đầu.
- Để anh đi lấy thuốc! – hắn vội vàng chạy xuống nhà.
Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha ![]() |