Như cảm thấy nhột với những ánh nhìn khác thường, anh đột nhiên lên tiếng:
" Ngày mai con sẽ sang Hàn Quốc có công chuyện. Có thể sẽ ở lại ba bốn ngày!"
Lập tức, xung quanh như có phản ứng ngay, Cẩm Tú liền buông đũa, hỏi anh đầy ngạc nhiên: " Sao gấp gáp vậy? Ngày mai là đi rồi sao?"
" Ừ!" - Anh hờ hững đáp, tay vẫn đang gắp thức ăn.
Ánh mắt Cẩm Tú tối sầm,cô im lặng nhìn anh,không nói gì.
" Ngày mai là sinh nhật Cẩm Tú! Nó vốn dĩ muốn cùng con đi chơi đâu đó cho khuây khỏa. Thế mà ..."
Triệu Ánh lúc này mới lên tiếng, giọng thể hiện rõ sự bực tức.
" Mẹ ..." - Cẩm Tú e dè ngắt lời mẹ mình, nhưng mắt lại liếc nhìn anh như thăm dò.
" Con ăn no rồi!"
Quốc Thịnh lạnh lùng đứng lên, mặt không lộ tí cảm xúc gì, cứ thế đi thẳng lên lầu, bỏ lại cái nhìn đầy ngơ ngác của Đình Phong, và sự tức giận hiện rõ trong lòng Triệu Ánh.
" Cẩm Tú! Mặc kệ nó, ăn cơm đi!" - Đình Phong lúc này mới lên tiếng, nhanh chóng gắp thức ăn bỏ vào chén cô.
Cô mím chặt môi gật đầu, mắt nhìn đồ ăn trong chén mà đầu trống rỗng, chỉ có thể cảm nhận được con tim đang nhói lên từng hồi.
Sau bữa ăn, Cẩm Tú chơi với bé Hạo được một lúc, sau đó liền dặn dò cô Liên dắt đi ngủ, rồi nhanh chóng lên lầu.
Cửa phòng Quốc Thịnh vẫn còn mở, cô nghĩ nhanh rồi bước vào trong phòng, cất giọng e dè:
" Quốc Thịnh!"
Anh ngồi tựa thành giường, mắt dõi theo ánh trăng đậu ngoài cửa sổ, lặng thinh.
" Quốc Thịnh! Anh đừng suy nghĩ nhiều nhé, không phải mẹ cố ý trách móc anh gì cả. Chỉ là ... chỉ là, anh chóng làm xong công việc, rồi về nhà nhé!"
Anh nhắm mắt,lòng dao động vì lời nói đáng thương của cô, cảm thấy đã có chút tàn nhẫn khi chính anh biết rõ ngày mai là sinh nhật của cô ấy, nhưng vẫn không tỏ thái độ, cũng không muốn quan tâm...
" Xin lỗi!"
Quay sang nhìn cô, ánh mắt anh đã có phần dịu lại, nói thật chậm, thật khẽ, chỉ đủ mình cô nghe:
" Chúc em ngày mai sinh nhật vui vẻ!"
Cô cười gằn, khóe mắt đã long lanh, ngẩng đầu vầng trăng sáng, cố ngăn những giọt lệ sắp chực trào:
" Con tim anh làm bằng sắt đá hay sao? Anh hiểu em có vui vẻ hay không mà!"
Nói xong, cô đi nhanh khỏi phòng, đóng luôn cửa. Để lại lòng ai đó vẫn vô tình, mắt vô hồn nhìn ngoài cửa sổ, môi cười nhạt.
" Anh xin lỗi! Cẩm Tú!"
Nếu không giữ vững lòng kiên định, giữ vững ý chí sắt đá, con tim vô tình như thế này ... rồi sẽ có một ngày, anh sẽ quên đi tình yêu của chính mình mất!!!
******* ♥*******
Seoul , Hàn Quốc ...
" Á!!!!!!! Đã quá!!!! Đẹp quá!!!!!!"
" Jessica! Im lặng, để anh mua vé!"
Kevin một tay đưa tiền vào quầy bán vé, một tay bịt chặt miệng Phương Nhã lại, không cho cô hét nữa. Từ khi bác sĩ bảo rằng cô đã hoàn toàn bình phục, liền chạy nhảy lung tung như con vòi, lại một mực đòi anh dẫn đi chơi, mè nheo suốt cả buổi trời khiến lỗ tai anh phát mệt.
Anh cũng vì thấy thương cô đã ở đây hai năm trời nhưng lại không có thời gian tìm hiểu đất nước nơi đây thế nào, nên đã dẫn cô đi Seoul Land, một khu vui chơi tuyệt vời nằm trong lòng thành phố!
Và chỉ có thể đi bằng tàu điện ngầm số 4 khoảng một tiếng đồng hồ, mới có thể đến được khu vui chơi rộng lớn này.
Anh thì không lạ gì với cái thành phố và khu vui chơi này, nhưng Phương Nhã thì lai khác. Từ lúc bước chân vào tàu điện ngầm, cho đến lên tàu con voi để dẫn vào khu vui chơi Seoul Land, và thưởng thức được những cảnh vật xung quanh, đều khiến miệng cô cứ mãi há ra không ngừng, mắt to tròn như nai tơ ngơ ngác. Bất giác, Kevin muốn nín cười nhưng không được, môi cười tươi để lộ hàm răng trắng bóng.
" Đi thôi!"
Anh nắm tay cô dẫn đi, trong khi cô vẫn không rời mắt khỏi những cảnh vật xung quanh, thấy cái gì cũng đều khen là đẹp, nhưng rất may là cô đang nói tiếng việt nên những người đi đường không ai hiểu. Chứ nếu không, chắc người ta sẽ nghĩ rằng cô quê mùa lắm!
" Kevin, cái đó sắp đổ rồi kìa!!!" - Cô bất ngờ thốt lên, tay chỉ về phía cuối quảng trường.
Anh nhìn theo tay cô:" Đó là mô hình tháp nghiêng Pisa thôi!"
" Chào anh chị. Có muốn chúng cô chụp cho một tấm không?"
Một chàng trai tuấn tú trên cổ đeo cái máy ảnh, cất giọng địa phương nói với cô và Kevin, mỉm cười thân thiện, tay chỉ về phía mô hình tháp nghiêng.
" Kevin! Anh ta nói gì vậy?"
" Anh ấy muốn chúng ta chụp một tấm ảnh ở mô hình tháp nghiêng này!"
Anh vừa nói vừa hất mặt về phía tháp nghiêng Pisa , đồng thời cũng khiến cô reo lên thích thú, không nói không rằng quay sang đưa tay ra hiệu" ok" với chàng trai lạ mặt, rồi kéo tay anh đến bên tháp nghiêng, bắt đầu làm dáng:
" Kevin, anh cười lên đi!"
" Anh ơi, anh có thể cười tươi lên một chút được không?"
Không hẹn mà cả cô và chàng nhiếp ảnh cùng đồng thanh, có điều ngôn ngữ khác biệt nhau mà thôi. Cô đưa tay ra banh miệng anh bắt anh cười, còn chàng trai kia trông thấy miệng anh cười méo xệch như thế cũng cười khúc khích, rồi nói:
" 1 ,2,3!"
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
