"Hả? Ki à? Là em hả?" Tiếng Noeul trả lời. "{Em vào cũng được, nhưng mà còn lộn xộn lắm."
nhẹ nhàng, tôi đẩy cửa và bước vào. Ngỡ ngàng, hoá racăn phòng đang được sơn lại. Và Noeul đang đứng giữa phòng, giữa một nửa căn phòng đã được sơn trắng tinh và nửa còn lại vẫn xù xì với màu sơn cũ. Quần áo của anh lấm tấm những đốm sơn màu trắng. Anh đặt chổi sơn xuống và quay lại phía tôi, lấy tay quyệt mồ hôi đang lấm tấm trên trán, vô tình để lại một vệt sơn trắng, làm tôi bật cười khúc khích.
"Sao thế?"
"Không có gì, chỉ là anh đang dính sơn trên mặt kìa."
"Oh..."
"Hehe, dính cả trên tóc nữa kìa."
"Uh, biết rồi. Anh có thể tự xây được cả căn phòng nhưng mà mấy cái trò sơn quét này thì tệ lắm."
Tôi nhìn quanh. "Vậy là anh xây căn phòng này sao?" Có chút ấn tượng. Xem ra anh làm đâu có đến nỗi tồi, nếu không muốn nói là khá được đấy chứ.
"Yea, anh làm cho nó rộng ra một chút. Hồi bọn anh mới chuyển về đây, cái phòng này chỉ là một cái kho bé như lỗ mũi. Nhưng rồi một năm trước, anh và Bada... thôi cứ coi như là anh nghĩ nếu anh có thêm một căn phòng riêng thì sẽ tốt hơn." Noeul nhấc một cái thùng lên và lật ngược lại, làm thành cái ghế để ngồi lên. Anh lật một cái nữa và đặt trước mặt anh. "Ngồi không?" Anh ngước nhìn tôi hỏi.
"Uhm... có chứ." Tôi ngồi xuống cạnh anh. Tôi nghĩ anh đã n1oi thật về chuyện anh và Bada đã không còn là một đôi.
"Sao, em thấy sao? Ý anh là về căn phòng này?"
"Trông được lắm! Anh đã từng xây nhà chưa?"
Anh bật cười trước câu hỏi của tôi. "Có thể đã từng, có thể là chưa. Chính anh còn ngạc nhiên khi mình tự làm được mấy việc này." Câu trả lời của anh làm tôi ngớ người ra chả hiểu gì cả.
"Thế... Bada đâu rồi?" Tôi chuyển chủ đề.
" À, cô ấy đi thăm cha. Cô ấy mà không thường xuyên đến thăm là ông cụ lại giận. Con gái độc mà, trong tương lai cô ấy có thể thừa kế cả công ty của cha cô ấy." Vừa nói anh vừa đưa mắt nhìn bức tường đã được sơn, sản phầm của mình.
"Vậy sao hai người không cưới nhau?"
Anh nhìn tôi, gương mặt đanh lại. Tôi không thể tin nổi là mình lại không nhận ra đó là một câu hỏi không thể vô duyên hơn được nữa. Giá mà có cái lỗ nào ở đây là tôi chui xuống liền. mặt tôi đỏ bừng lên. Cách duy nhất tôi nghĩ ra để cứu chữa cho lỗi lầm vô duyên thậm tệ của mình là lúng búng nói thêm.. "À.. ý em là... không biết em hỏi thế có sao không... câu hỏi vô duyên quá, hai người còn trẻ thế.."
"Không, không sao. Anh biết là trước sau gì anh cũng phải giải thích ới em chuyện này." Anh nói với tôi bằng giọng trấn an. "Khi mới gặp Bada, anh không ra làm sao cả. Nói thế nào nhỉ,thật ra, sự thật là, anh đã đi theo Bada về nhà trong tình trạng say lướt khướt! Haha!"
"Ôi thế á?"
"Yeah! Nhưng mà anh thề là anh say nhưng không có làm bậy gì!" Anh nói tiếp. "Thế rồi anh lăn quay ra ngay trước của nhà cô ấy. Anh nghĩ là cô ấy đã có chút thương cảm, thế nên đã cho anh vào nhà và còn cho uống cà phê nữa. Rồi anh nhận thấy cô ấy có vẻ đang lo âu chuyện gì, nên hai đứa ngồi tâm sự. Rồi nhận ra cả hai đứa đang trải qua một quãng đời thật khó khăn và có lẽ là cần đến tình cảm động viên.."
Khuôn mặt anh như trầm xuống theo câu chuyện. "Em xin lỗi, nếu nhắc lại những chuyện này khiến anh không vui thì thôi đi, không sao đâu mà."
"Nah, anh không sao. Đôi khi nhắc lại những chuyện này cũng tốt. Được chia sẻ còn tốt hơn là cứ giữ khư khư trong lòng một mình." Tôi gật đầu đồng tình. "Giờ anh mới chợt nhận ra Bada rất ít khi nói ra những cảm nhận cảu mình."
"Nghe giống hệt một người quen của em." Tôi nhớ đến Bi. "Rồi chuyện gì đã xảy ra giữa anh và Bada sau đó?"
"À thì bọn anh bắt đầu hẹn hò... và trở nên rất thân thiềt. Bây giờ vẫn vậy thôi, nhưng kiểu khác.. Sau một thời gian, anh bắt đầu nhận ra sự thực là anh quan tâm và chăm sóc Bada giống như một cô em gái hơn là bạn gái. Tính cách bọn anh cũng không hợp nhau lắm. Cả hai đứa đã thất vọng không kém gì nhau khi cùng nậnh ra là hai đứa không phải sinh ra để dành cho nhau... nhưng cô ấy có vẻ không muốn chấp nhận sự thật đó. Anh tệ quá nhỉ!"
"Em không biết rõ là chuyện đã xảy ra như thế nào, nhưng em nghĩ là không nên tự trách mình vì những chuyện đó. Đâu phải lúc nào mọi chuyện cũng theo ý mình được đâu. Hai người có vẻ vẫn là bạn tốt của nhau, như vậy hai người đâu có đánh mất người kia. Và có trời mới biết được là nhỡ đâu trong tương lai hai người lại nhận ra những cảm xúc mới mẻ và lại viết tiếp câu chuyện dang dở của mình..."
Anh nhìn qua tôi, có vẻ ngạc nhiên trước những lí luận đầy ánh sáng tích cực của tôi. "Anh cũng chả biết nữa... Chỉ biết là, Bada tuy tính tình không được dễ chịu cho lắm, nhưng anh vẫn luôn tin cô ấy là một người tốt."
Có vẻ hơi kì cục khi lại đi nói những lời tốt đẹp cho một cô gái ch8ảng coi mình ra gì, nhưng tôi không thể phủ nhận được cái cảm giác về một mối liên hệ tình cảm vô hình giữa hai người bọn họ. Họ... trông cũng đẹp đôi đấy chứ. Tôi vươn vai và đưa tay lên vuốt tóc trong lúc câu chuyện đang tạm dừng.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
