"Em đang nuôi tóc dài đấy hả? Trông dài hơn hẳn hồi mới mở cửa hàng rồi!" Noeul lại tự nhiên bình luận vu vơ.
Woa, khoan đã nào. Có thật là anh chàng này còn nhớ 3 tháng trước tôi trông thế nào không đây? Hồi đó anh lạnh nhạt với tôi thế cơ mà, như thể với anh tôi không hề tồn tại ý chứ.
Dù sao tôi cũng phải đáp lại. "Yea, hồi trước tóc củaem ngắn hơn thế này. Để em nhớ coi lần cuối cùng em có một mái tóc không ngắn lắm là khì nào... cũng lâu rồi, chắc phải từ hồi cấp 2."
Vậy chắc là hồi học trung học tôi gặp chuyện không vui, bởi vì tôi chỉ cắt tóc khi gặp chuyện không hay xảy ra. Và nó sẽ giúp tôi phấn chấn hơn.. Một mái tóc mới, giống như một khởi đầu mới vậy.
Nhưng lần này, tôi nghĩ là tôi sẽ nuôi lại tóc. Nhìn từng lọn tóc của mình bị cắt đi cũng giống như nhìn những vướng mắt của mình rời bỏ mình. và cũng có thể... có thể đó là lí do tại sao tôi không trưởng thành nhiều hơn như tôi từng mong muốn. Giờ tôi không muốn chối bỏ quá khứ của mình, chối bỏ con người cũ của mình nữa.
Câu chuyện lại rơi vào khoảng lặng. Noeul hắng giọng phá vỡ sự im lặng bối rối đó. "Có lẽ anh phải làm nốt đã. Cảm ơn em đã nói chuyện với anh. Hoá ra em cũng không cứng nhắc như anh tưởng đâu nhỉ."
Cứng nhắc? Cái gì cơ? Tôi bật cười. Nghĩ lại những lần trước đây nói chuyệnh với anh, có quá nửa thời gian là tôi tìm cách chạy trốn khỏi anh. Anh nghĩ như vậy về tôi cũng là phải. "Không có gì." Tôi đứng lên. "Em hơi đói, anh thế nào? Đang nghĩ xem có cái gì em có thể nấu được không?"
Anh nhe răng cười rõ tươi. "Em muốn nấu ăn lúc nào cũng được! Anh không phản đối!"
"Được. Thế thì em xắn tay vào bếp đây."
Tôi vui vẻ đi vào bếp và mở tủ lạnh ra xem xem có đồ gì để nấu ăn được không. Hơi chán, hai người này chẳng bao giờ nấu ăn ở nhà nên cũng chẳng trữ thức ăn trong tủ lạnh. Nhưng xem ra cũng đủ gia vị để làm bánh kếp và trứng rán.
Mở tủ chạn ra tôi tìm thấy đường và một số thứ khác. Bột mì thì ở đâu nhỉ? Tôi nhìn xem chỗ nào khả dĩ có thể cất giấu đồ ăn nữa. Tôi nhìn thấy một ngăn tủ hai cánh trượt ở dưới cái lò vi sóng. Có thể là chỗ này lắm.
Nhưng khi tôi vừa mở hai cánh cửa tủ ra... giật mình, và đầu óc bỗng trống rỗng. Tôi lùi một bước... Không tin vào mắt mình nữa. Ngay tại đó, trong cái khoảng trống phía sau hai cánh cửa trượt... là một cái máy giặt và một cái máy sấy đồ.
Hikaru lấy tay bịt miệng lại để không phát ra tiếng kêu ngạc nhiên. Cô không biết phải nghĩ gì nữa. Ngay đó thôi, là hai cái máy chẳng khác gì những cái máy ở Cubic U, đứng im không sử dụng, không được đụng đến.
*Chương 9*
Hikaru lấy tay bịt miệng lại để không phát ra tiếng kêu ngạc nhiên. Cô không biết phải nghĩ gì nữa. Ngay đó thôi, là hai cái máy chẳng khác gì những cái máy ở Cubic U, đứng im không sử dụng, không được đụng đến. Vậy thì, tại sao Noeul lại phải vác đồ sang tận cửa hàng giặt của Hikaru đồ trong khi anh có sẵn máy giặt tại gia? Thật là khó hiểu.
Chợt Hikaru nghe tiếng Noeul bước ra khỏi phòng. Cô giật mình, phải làm sao hay nói thế nào đây nếu anh biết là cô đã phát hiện ra việc anh có máy giặt.
Cô vội vàng đ1ong hai cánh cửa lại đúng lúc anh bước vào bếp.
"Thự đơn hôm nay có gì nào?" Noeul hồn nhiên hỏi. Hỏi xong anh mới thấy Hikaru đứng dựa lưng vào hai cánh cửa tủ trượt với một nụ cười gượng gạo. "Có... chuyện gì thế?"
"K...không." Hikaru lúng túng. "Em chỉ đang... à kiếm xem bọn anh có bột mì không? Vì em đang định làm bánh kếp."
Noeul ra chiều suy nghĩ một chút. "Anh e là không... hay anh đi mua nhé?"
"À, không, thế thì th6oi. Em làm món khác cũng được..."
"Không được! Bánh kếp nghe rất là hấp dẫn." Anh cười khoái trá. "Lâu lắm rồi bọn anh cũng không đi chợ. Bây giờ đi là đúng rồi. Em đi cùng anh không?"
"Ờ... em không biết. Em nghĩ là em nên ở nhà thì hơn." Hikaru trả lời. Sự kick1 thích của trí tò mò đang xâm chiếm cô. Cô muốn ở lại và thử xem cái máy giặt có hoạt động bình thường không. Bởi vì cũng có thể là nó đã hỏng nên Noeul mới không dùng đến chứ. Cô không muốn kết luận vội vàng.
"Đi cho vui." Noeul giục giã.
"Ừ thì vui, nhưng..."
"Thế thì đi." Anh có vẻ hớn hở, kéo tay Hikaru, kéo cô ra khỏi bếp và ra phía cửa.
"Nhưng em..."
"Em thạo mấy cái món cần mua hơn anh mà. Anh có biết phải mua gì đâu, nên em đi là phải rồi."
"Nhưng..."
"Đi cái cửa hàng mới mở gần đây nhé?"
Trước khi Hikaru mở mồm kịp pảnh đối thêm một câu nữa thì cả hai người đã ra khỏi cửa nhà.
***
Bada chậm rãi bước trên phô. Cô ôm chặt cái ví sát người, hai tay giữ chắc cái dây đeo. Cô luôn ghét phải đi vào cái phố bụi đời này, nên vì có việc nên đành chịu. Và mặc dù đã cố gắng né tránh chạm mắt với bất cứ ai, Bada vẫn có thể nghe thấy tiếng huýt sáo thỉnh thoảng vang lên mỗi khi cô đi qua một nhóm người tụ tập bên hè đường. Cô ghét điều đó, rất ghét bị trêu chọc vớ vẩn.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
