"Oof.. Nào, bắt đầu." JoonHyung nói. "Vấn đề là gì nhỉ? Bada bảo là cô cần tôi để tìm giúp người hả?"
"Ôi, tôi rất vui đã giúp cô tóm được JoonHyung để để giúp cô vụ này đấy Ki ạ." Bada nói cạnh khoé. Hikaru chẳng hiểu gì cả.
"Là tôi nhờ mà." Noeul nói đỡ. "Là Ki đang đi tìm một người quen, một chàng trai. Cô đã lặn lội sang đây vì việc này. Anh xem có thể giúp được không?"
"Well, để xem đã. Anh chàng này có phải là bạn trai cũ không?" JoonHyung hỏi kèm theo một nụ cười nhếch mép và cái nhìn chọc ghẹo xoáy vào Hikaru một cách lộ liễu.
"Không phải việc của anh." Hikaru và Noeul thôt lên cùng một lúc. Rồi bất ngờ vì phản ứng giống nhau, hai người quay ra nhìn nhau.
"Có vẻ như cuộc nói chuyện này sẽ dẫn đến những chuyện riêng tư của Ki đấy"- Bada chợt chen vào. "Noeul, hay là em với anh ra ngoài kia cho bọn họ nói chuyện riêng?" Nói xong cô đứng lên luôn và bỏ ra ngoài phòng khách. Noeul miễn cưỡng làm theo, để lại Hikaru với cảm giác bất an.
JoonHyung lôi ra một cuốn sổ nhỏ bìa da từ túi trong chiếc áo khoát màu ghi của anh. Anh thò tay vào một cái túi kách để tìm bút. "Được rồi. Để rõ ràng ngay từ đầu thì tôi cũng nói luôn nhóm bọn tôi chẳng phải là loại hoạt động có giấy phép gì cả, chẳng có báo cáo hoạt động nào của nhóm được gửi lên chính phủ cả, và vì thế sẽ chẳng có giấy tờ cam kết gì đâu đấy. Cô hiểu chứ?"
"Uh.."
"Tốt. Cô chịu là tồt rồi." JoonHyung vui vẻ nói. "Nào bây giờ thì tôi cần tên của anh chàng mà cô đang đi tìm này, cả tuổi, chiều cao, cân nặng,..."
"khoan đã, tôi đã chịu cái gì đâu, cjưa hề!" Hikaru đứng phắt dậy phản đối.
"Vậy cô có muốn tìm người không, tiểu thư Hikaru?" JoonHyung hỏi với giọng có chút doạ nạt.
"... Có"
"Thế thì cô chẳng có lựa chọn nào khác. Nhóm của tôi là tốt nhất nước Đại Hàn Dân Quốc trong mấy cái vụ kiểu này rồi. Thế nên hoặc cô chịu, hoặc cô hãy hôn tạm biệt cơ hội ngàn vàng này đi."
Hikaru nặng nề ngồi phịch xuống ghế. "Thôi được rồi... " Cô dịu giọng. "Tên anh ấy là Bi. Hồi ở bên Washington chúng tôi ở gần nhà nhau. Anh ấy cao hơn tôi một cái đầu, cũng tầm tuổi tôi... Cân nặng thì tôi chịu, đã mấy năm không gặp nhau rồi mà..."
JoonHyung từ tốn viết lại các thông tin cần thiết vào sổ. "Vậy lần cuối cô gặp anh ta là khi nào?"
"Khoảng 3 năm rưỡi trước đây."
JoonHyung ngừng viết và ngẩng lên nhìn Hikaru. "... Ba năm?"
"...Vâng, có gì không đúng sao?"
Anh gập sổ tay và nhét lại vào túi áo. "Hikaru, cô có nhận ra 3 năm là một khoảng thời gian dài không? Kể như chúng tôi có tìm được chàng trai này đi nữa, cũng có thể anh ta đã có một cuộc sống mới. Lâu như vậy rồi, biết đâu sẽ làm cô đau lòng vì anh ta không còn là anh ta của 3 năm trước nữa."
Hikaru thở dài. "Tôi biết..."
JoonHyung đẩy ghế ra và đứng lên. "Nghe này, chuyện này có vẻ không tốt chút nào, và có lẽ tôi không nên giúp cô nữa."
"Cái gì cơ? Anh nói vậy là sao? Mới đây anh còn nói anh sẽ giúp cơ mà?"
"Yea, nhưng đó là trước khi tôi biết rõ chuyện." Anh dợm bước nhưng Hikaru đã đứng lên chặn trước mặt anh. "Không, đừng làm thế! Làm ơn đừng bỏ đi khi anh thậm chí còn chưa thử làm!"
"Nếu lâu như vậy mà bạn trai không gọi điện, thường thì có nghĩa là, thế là hết, cô em thân yêu ạ." JoonHyung chép miệng.
"Bi không phải là bạn trai cũ..." Hikaru cố kiềm chế không cao giọng. "Nghe này, tôi không phải tìm anh để lại lao vào cuộc sống của anh, tôi chỉ muốn biết anh có khoẻ hay không... Tôi muốn biết anh vẫn sống tốt hay không... Anh đã bỏ đi không một lời từ biệt, và không một ai trên đời này biết là anh đã đi đến cái chỗ quái nào. Tôi không giải thích nổi, nhưng chỉ biết trái tim tôi mách bảo là anh đang ở đây, ở ngay tại Seoul này. Anh nói anh chính là người giỏi nhất trong những vụ kiểu này mà, thế nên tôi sẽ không chấp nhận một kết quả kém hơn thế."
Cả hai khựng lại trong giây phút, JoonHyung chăm chú nhìn vào mắt Hikaru. Trông cô rất nghiêm trọng làm anh bật cười.
"Có gì đáng cười ở đây chứ?" Hikaru ngạc nhiên.
"Haha, em có biết là trông em rất xinh lúc em nổi giận không?" JoonHyung nhe răng ra cười rồi dùng tay nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô. Giọng anh trở nên nhẹ nhàng hơn nhưng điều đó lại làm Hikaru nổi cả da gà.
"H...huh?" Hikaru lắp bắp. "Này đừng có cạhm vào tôi." Cô giật tay lại và lùi xa ra tránh Joon nhưng lại bị chặn bởi chính hai cánh cửa trượt. Anh chống tay lên tường bên cạnh cô rồi từ từ cúi gần mặt về phía cô.
"Nói anh nghe đi, Hikaru. Có phải em... vẫn còn yêu hắn ta lắm không? Nhiều đến mức hạnh phúc của hắn còn hơn cả của chình em?"
"Ý anh... là sao?" Giọng Hikaru đã hơi run run.
"Anh muốn nói, em có khó chịu không khi nhìn thấy Bi trong vòng tay của một cô gái khác?" Anh nhẹ nâng cằm Hikaru. "Em có khó chịu không nếu nhìn hắn... hôn một cô gái khác?" Rồi anh cúi thấp đầu xuống một chút, tiến gần đến môi của cô. Hikaru muốn tránh đi, nhưng hai cánh cửa sau lưng cô đã chặn cô lại. Chẳng biết làm gì hơn là nhắm tịt mắt lại và quay đầu đi chỗ khác.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
