Đúng lúc đó cô nghe thấy tiếng nước chảy se sẽ sau cánh cửa. Và Joon cũng nghe thấy. Ngạc nhiên, anh ngẩng đầu lên. "Tiếng gì vậy nhỉ?" Anh hỏi bâng quơ.
Ngay khi Hikaru vừa định mở miệng trả lời thì một dòng nước tràn ra từ khe hai cánh cửa trượt và dội thẳng vào hai người và làm cả hai trượt ngã trên sàn.
"Woa!" Joon chỉ kịp kêu lên một tiếng trước khi mất thăng bằng rồi ngã đè lên Hikaru và cả hai trượt sang tận phía bên kia của căng phòng bếp.
"Ahhh! Tránh xa tôi ra!" Hikaru đẩy anh ngã lăn sang một bên, cô sợ bị anh đụng chạm còn hơn là vụ ngã lăn quay trên sàn bếp.
***
"Hai người làm cái trò quái đản gì vậy hả?" Bada gào tướng lên như muốn ném hết đống chữ nghĩa đó vào mặt Hikaru và JoonHyung.
Noeul đã nhanh tay rút điện cái máy giặt và đang lau sàn nhà, hay nói đúng hơn là dọn dẹp cái mớ hổ lốn lanh tanh bành khắp gian bếp.
"Cái máy giặt này hỏng lâu rồi." Bada nói tiếp, "Đáng ra cô đã biết điều đó nếu cô đủ lịch sự để xin phép trước khi quyết định làm tung toé hết cả lên như thế này chứ."
Hikaru đứng im lặng cúi đầu mà cảm thấy mình đầy tội lỗi. Cô thấy mình thật ngu ngốc, ngay cả trong chuyện thắc mắc về việc cái máy giặt. Mới sống ở đây chưa hết một ngày mà cô đã làm mọi chuyện rối beng cả lên.
JoonHyung đứng bên cạnh Hikaru. Bộ complê đỏm dáng của anh đã ướt sũng hết cả nên giờ thì anh đang cởi trần và đang dùng một cái khăn bông để lau khô đầu tóc.
"Nước còn vào cả hệ thống thông gió nữa. Bây giờ thì rắc rối to rồi, cô có biết không hả?!" Bada tiếp tục cơn giận dữ của mình mà nạn nhân không ai ngoài Hikaru.
"Tôi..." Hikaru lí nhí.
"Bada, em thôi đi được chưa? Anh mới chính là người gây ra chuyện này." Joon đột nhiên xen vào.
"Anh à?" Bada ngớ người.
Hikaru quay sang nhìn JoonHyung. "Joon..."
"Là vì Ki cứ kể lể dài dòng về anh chàng của cô ta, anh thấy chán chết. Anh bèn đi quanh tìm xem em có đồ ăn vặt gì không, nên lục tung cả lên. Và rồi anh thấy cái máy giặt và hơi ngạc nhiên, vì anh biết là em bao giờ cũng đi giặt thuê ngoài hàng cả, đúng không nào?"
"À... vâng." Bada miễn cưỡng trả lời.
"Thì thế. Thế nên anh ngó ngoáy nghịch ngợm mấy cái nút điều khiển. Ai mà biết nó lại ra nông nỗi này chứ." JoonHyung ném cái khăn bông lên ghế và cầm cái áo vét của anh lên. Cái áo vẫn sũng nước. Anh lục túi và lấy ra một cái thẻ tín dụng và ném lên mặt bàn ăn. "Từng này đủ giải quyết mọi rắc rối rồi. Bây giờ thì nín đi nhé. Jesus christ." Cầm nốt cái áo sơmi lên, anh vỗ nhẹ vai Hikaru.
"Tôi sẽ gặp cô sau nhé, Ki. Rồi chúng ta sẽ bàn tiếp vào một ngày khác." Vắt hai cái áo sũng nước lên vai, anh đủng đỉnh bước ra khỏi căn hộ mà vẫn không quên tạo dáng.
*Chương 10*
Đã ba ngày trôi qua kể từ sau cái vụ rắc rối với cái máy giặt, Noeul đã hoàn toàn quên hẳn chuyện đó nhưng Hikaru vẫn luôn thấy áy náy.
Noeul nhìn hình ảnh mình phản chiếu trong gương trong lúc xỏ tay vào chiêc áo khoát. Anh nhìn bàn tay mình kéo khoá lên đến ngực, rồi nhìn lên, cho đến khi anh chạm ánh mắt mình đang nhìn lại. Đưa tay khẽ chạm vào trán mình trong gương, Noeul cảm giác như đang chạm vào những đường nét của một gương mặt xa lạ. Đầu ngón tay anh di chuyển chầm chậm xuống gò má, rồi xuống cằm. Anh nhắm mắt lại và rụt tay về. Thở dài! Dường như mọi cố gắng của anh đều không đạt được gì ngoài việc cảm thấy rõ ràng bề mặt trơn bóng của chiếc gương.
Anh quay lại nhìn tấm đệm vừa được gấp gọn gàng. Cạnh đ1o là Bada đang ngủ say trên giường. Gần một ănm từ khi anh chuyển xuống ngủ trên sàn, Noeul vẫn còn nhớ gương mặt của Bada khi lần đầu tiên cô thấy anh làm như vậy. Một vài tuần đầu, Bada rất đau khổ; nhưng rồi dần dần cô cũng quen với việc đó. Anh không biết có phải vì cô đồng ý với quyết định của anh, hay chỉ đơn giản là cô quyết định làm ngơ. Dù thế nào chăng nữa thì Noeul cũng thấy dằn vặt khi nghĩ về cô. Thực tình anh rất yêu mến cô, chỉ là không theo cách mà cô muốn. Một trong những lý do mà họ vẫn sống chung là Noeul vẫn lo lắng cho cô, và vẫn luôn có ý nghĩ là mình phải chăm sóc cô. Đối với anh, Bada là gia đình duy nhất mà anh có.
Anh bước ra khỏi phòng ngủ, lấy chùm chìa khoá trong túi ra làm chúng kêu leng keng. Hikaru nhỏm dậy và ngước lên.
"Chào." Cô lúng búng.
"Chà, xin lỗi nhé. Anh làm em thức giấc hả?" Noeul nói khẽ.
"Không, em dậy được một lúc rồi, nhưng vẫn nằm nướng thêm một tẹo ý mà, hehe." Cô cũng trả lời khẽ khàng. Nhìn thấy Noeul ăn mặc chỉnh tề, cô nhận ra anh đang chuẩn bị đi. "Anh đi đâu bây giờ à?"
"Uhm, hôm qua là ngày cuối của kỳ nghỉ rồi. Anh phải đi làm." Noeul ngồi xuống bên cạnh Hikaru trên chiếc ghế dài. Cô vẫn cuộn tròn trong chăn, trông cô thật ấm áp.
"Anh đi làm sớm thế?" Hikaru hỏi.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
