Ánh mắt anh dịu lại. Ngọn lửa đã lụi dần. Giờ chỉ còn lại nước mắt. Anh cũng lấy tay gạt chúng đi. Anh có cái vẻ không vui với chính bản thân mình vì đã để cho mình rơi nước mắt. Nhưng tôi lại vui vì anh khóc. Đã ba năm rồi, những nỗi đau đó dồn nén lại trong anh, dày xéo trái tim anh, nhức nhối.
Noeul giống như một kẻ lang thang, lang thang khắp nơi mà không có linh hồn, lang thang bất định trong một vòng tròn luẩn quẩn không có điểm dừng.
Điều đó có khác gì một sự tra tấn tàn nhẫn. Và tôi muốn chấm dứt nó.
"Em sẽ giúp anh," tôi nói, ngập ngừng bước lại bên anh. "Em sẽ giúp anh tìm ra sự thật về quá khứ của anh."
"Hả?"
"Nhưng với một điều kiện. Đó là, dù chuyện gì có xảy ra đi chăng nữa, anh cũng vẫn phải nhớ anh luôn là Noeul đối với em, một con người tuyệt vời đến mức đã mang lại ý nghĩa cho cuộc sống của em."
Tôi không biết cái gì đang điều khiển tôi. Tôi không biết tại sao mình lại nói với anh những câu đó. Tôi để cho anh kéo tôi lại gần bên anh. Và để cho hai cánh tay rắn chắc của anh choàng qua vai tôi, ôm ghì lấy tôi.
"Anh hứa." Anh thì thầm vào tai tôi.
Chúng tôi cứ đứng đó, khá lâu. Tôi để cho anh ôm tôi trong lúc tôi kiểm điểm lại cảm xúc của mình. Đã lâu lắm rồi tôi không có cái cảm giác như thế này. Tôi cảm thấy an toàn tuyệt đối trong vòng tay của Noeul.
"Giờ thì sao?" Anh hỏi.
Thành thật mà nói là tôi không biết. Nhưng tôi biết chắc một điều...
Noeul không phải là Bi.
Khi đã nhận thức được điều này, tôi không ngăn được mình bật khóc. Thấy tôi khóc, anh càng ôm chặt hơn. Tôi nghĩ anh không hiểu là tại sao tôi lại khóc đâu, nhưng cũng không sao. Vì đây sẽ lần cuối cùng tôi khóc cho Bi.
Và tôi vòng tay ôm lại anh.
*Chương 13*
Byul hút trà trân châu xoàn xoạc bằng cái ống hút to đùng. Sau khi nhồm nhoàm nhai hết đốn ghạt trân châu, cô ợ lên một tiếng rõ to làm đôi trai gái ngồi bàn bên sợ chết khiếp quay mặt đi. Fany ngồi đối diện với cô với miếng sandwich chưa hề đụng vào. Anh bắt gặp những ánh mắt nhìn họ kỳ quái. Một vài tốp con gái bắt đầu nhìn chằm chằm về phía hai người, xì xào bàn tán.
"Rõ ràng là em đứt mất dây thần kinh xấu hổ!" Fany nói với Byul. Nhưng thật ra anh lại rất ấn tượng với sự tự tin của cô. Và anh đã hình dung ra nếu mẹ Byul thuộc tuýp phụ nữ truyền thống thì hẳn bà đã cho Byul vài trận dừ đòn vì cái tội quá ư là "tự nhiên" nơi công cộng thế này.
"Này, anh. Ợ hơi là một cách thể hiện sự "ngon miệng" đấy! Chưa kể trà trân châu đúng là ngon đã đời!" Byul giải thích, kèm thêm một tiếng ợ nữa.
"Biết rồi!"
"Này, không phải là có ý khen anh đâu đấy nhé," Byul đột ngột chuyển chủ đề, "Nhưng kể ra trông anh cũng được, chắc là đào hoa lắm đấy nhỉ." Hỏi xong Byul quay mặt nhìn ra chỗ khác, miệng vẫn cắn ống hút, mắt ngó lơ. Cũng là một cách để cô "thăm dò" xem Fany đã có bao nhiêu mối tình vắt vai. Vả lại, nãy giờ, trong quán này, có mù cũng không thể không nhận ra có bao nhận ra anh thu hút nhiều ánh mắt của nhiều cô gái trẻ đến thế nào.
Fany đang uống nước, nghe xong câu hỏi của Byul tí nữa sặc. Một lần nữa anh ngỡ ngàng trước sự tự tin thẳng tuột của cô gái đang ngồi trước mặt mình. "Ôi, ước gì anh được như thế nhỉ!" Anh đưa lon coca lên nhấp thêm một ngụm, hiểu rằng, với một cô gái thẳng thắn thì mình chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc... cũng thẳn g thắn. "Anh chưa từng có bạn gái."
Đến lượt Byul trợn mắt. Đây rõ ràng là một câu trả lời ngoài mong đợi của cô.
"Sao nào. Anh nói thật đấy. Đừng có thế chứ! Không tin à?" Fany nhe răng ra cười.
"Không phải là không tin... chỉ là... không tin được!" Byul lại ngó lơ ra chỗ khác.
"Ừ thì cũng không phải là anh chưa từng yêu ai... hay chưa từng hôn một cô gái.. chỉ là, chắc anh không may mắn lắm trong chuyện tình cảm..."
"Kaka."
"Haha! Đáng ra anh không nên nói với em. Giờ thì chắc em nghĩ anh là một kẻ thua cuộc..." Nhưng trong giọng cười của anh, Byul cảm thấy như có một chút gì chua chát, đã đến lúc cô nên dừng lại. Cô quay ra nhìn anh với một cái nhìn em-tin-rồi.
"Dù sao, cũng đừng mang chuyện đó ra rêu rao nhé. Chẳng phải chuyện gì hay ho." Anh nói thêm.
"Thế thì kể với em làm gì?" Byul hỏi.
Fany nhún vai và ngoạm thêm một miếng bánh trước khi trả lời. "Chẳng biết nữa. Thấy nói chuyện với em cũng có vẻ thoải mái." Anh dám chắc câu nói của anh đã có tác động gì đối với cô, vì ngay lập tức cái thái độ phấn khích từ nãy đến giờ của cô bốc hơi. Anh không nhớ là mình có nói gì không phải không, nên cũng chỉ im lặng.
"Vậy..." Byul cố gắng phá vỡ sự im lặng đầy bối rối. "Cho em tò mò tí. Sao anh lại nghĩ mình thiếu may mắn trong chuyện tình cảm? Chỗ anh sống có nhiều cô gái Hàn Quốc không?"
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi - Lini Thông Minh 