Fany thì há hốc mồm kinh ngạc. Anh thể hiện một vẻ mặt Byul chưa từng thấy qua. Sợ là còn nói nữa sẽ lại lỡ mồm, Byul cứ đứng im như thế, hy vọng anh chỉ bật cười và cho đó là một trò đùa. Nhưng anh có vẻ không có ý định động đậy.
Cô nghe được cả tiếng trái tim mình đang đập thình thịch. Mình vừa làm cái gì vậy hả trời!?
Fany đưa mắt nhìn thấp xuống một chút. Cô tưởng anh nhìn đi chỗ khác, hoá ra anh đang nhìn vào... môi cô. Rồi anh cúi đầu xuống một chút... và cô chưa kịp hiểu chuyện gì sắp xảy ra để phản ứng lại thì anh đưa tay ra để kéo cô lại gần, nhắm mắt lại và trao cho Byul nụ hôn đầu tiên trong đời cô bé.
Đôi môi anh dày và mềm mại. Không biết anh có đoán được đây là nụ hôn đầu tiên của cô hay không mà anh thật nhẹ nhàng và dịu dàng, giúp cho cô bớt đi những bối rối của sự thiếu kinh nghiệm. Hai bàn tay anh trượt nhẹ trên cổ cô, từ tốn ôm lấy khuôn mặt. Một chút sau, anh chậm rãi rút lui. Anh nhìn cô cưới, cười với cô nụ cười tươi tắn nhât cô từng nhìn thấy.
Byul chớp chớp mắt.
Cô ngồi lại xuống ghế, nhìn anh mà chưa hết bàng hoàng sửng sốt. fany cười chúm chím, anh cũng hơi ngượng vì đã làm điều đó ngay giữa chốn đông người thế này. Anh cảm thấy rõ ràng những ánh mắt nhìn về phía hai đứa ngày càng nhiều, nhưng với Byul thì chẳng liên quan. Cô vẫn tròn mắt nhìn anh vô thần
Anh nhướn mày như ra hiệu cho cô hãy phản ứng gì đi chứ. Byul nhìn ra chỗ khác, với tay lấy cốc coca của anh. Cô đưa cốc nước lên uống một ngụm.. rồi hất cả cốc nước vào mặt anh.
"Sao.. SAO LẠI..!?" Fany không nói được hết câu vì mấy cục đá rơi vào trong người anh lạnh buốt. Trong lúc anh đang lúi húi lôi mấy cục đá vướng ở cổ ra thì Byul đã chạy biến ra cửa.
"Nà... Này! Chờ đã!" Fany ném ít tiền lẻ lên mặt bàn và chạy theo cô.
"Byul! Byul!" Anh gọi với theo. Cuối cùng anh cũng bắt kịp cô, túm được vai cô và xoay người cô lại. "Sao tự nhiên lại..."
"SAO ANH DÁM!" Byul gào lên giận dữ. "Anh dựa vào cái khốn kiếp gì mà dám làm thế hả?"
"Anh... anh xin lỗi! Anh chỉ..." Anh chợt ngưng giữa chừng khi nhìn qua đường.
"Không thể tin nổi anh! Không tin cả tôi lại đã đi.. UGH! Vậy là thế nào hả Fany!? Tất cả những chuyện về Hikaru thực ra chỉ là do anh bày trò thôi phải không? Anh vẽ ra những chuyện đó để lợi dụng con gái nhà lành hả? Anh là đồ khốn kiếp! Khốn kiếp khốn kiếp KHỐN KIẾP!"
Fany không trả lời. Mắt anh nheo lại, nhìn về phía bên kia đường. Trông anh gần như là... giận dữ. Việc anh không thèm nhìn cả cô trong lúc cô đang nói với anh quả là quá đáng. Và sự thờ ơ của anh chỉ như đổ thêm dầu vào lửa.
"Đáng ghét... Đáng ra tôi phải biết trước là sẽ thế này chứ!" Cô quay lại và dợm bước bỏ đi, nhưng bàn tay Fany đã nắm lấy vai cô rất chặt và lại xoay người cô lại.
Byul nín thở trước hành động của anh. Đột nhiên, anh giữ cô chặt hơn và ấn lưng cô vào sát tường. Anh nhìn đăm đăm vào mắt cô và đứng rất sát cô. Byul câm nín. Cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Chưa từng người con trai nào mang cho cô cái cảm giác như vậy..
"F... Fany... anh định làm gì đây?" Cô run rẩy hỏi.
"Byul... nghe anh này," anh nói thấp giọng, gần như là thì thầm. "Làm ơn nhé..."
Cô miễn cưỡng gật đầu.
Có một điều này cần nói cho Hikaru biết... Nhưng anh không biết làm thế nào để nói với cô ấy mà không mang lại nguy hiểm cho cô ấy. Anh xin lỗi vì giao lại trách nhiệm này cho em, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Nếu em thực sự là một người bạn của Hikaru, chắc em sẽ sẵn lòng giúp đỡ. Anh muốn bảo cô ấy hãy gặp anh ở một chỗ này vào thứ Sáu. Nhưng bảo cô ấy đừng có liên lạc với anh trong lúc này."
Byul như rơi vào một màn sương dày đặc. Cô vẫn run rẩy trước giọng nói nghiêm trọng của Fany, nhưng cô bắt đầu hiểu ra là anh không có ý dọa dẫm cô. "Nhưng tất cả những chuyện này là sao?" Cô hỏi.
"Anh xin lỗi... Anh không thể cho em biết được." Anh ngoái lại nhìn xem Nicolas có di chuyển đi chỗ káhc chưa. Băng qua đám đông, anh có thể nhìn thấy bóng dáng của hắn đang đứng dựa vào bức tường trong bóng tối của một ngách nhỏ, miệng thở khói thuốc lá phì phèo. Anh vẫn có thể cảm nhận từ xa đôi mắt sắc như dao của hắn. Và anh biết, khi nào còn ở giữa đám đông thì Nicolas sẽ không làm liều. Fany đứng gần hơn vào Byul để Nicolas không thể nhìn thấy mặt cô.
"Hãy hứa với anh là em sẽ nhắn cho cô ấy tới gặp anh. Okay?" Fany thì thầm.
"Fany, anh vừa ngoái lại nhìn ai vậy?"
"...Byul, nghe theo chỉ dẫn của anh này. Khi em đi thì đừng có ngoái lại nhìn đằng sau. Và cố lẩn vào giữa đám đông. Không đi đâu một mình, nghe chưa?"
"...Em biết rồi."
"Bây giờ... Em hãy đẩy anh ra thật mạnh như là em vẫn còn giận anh lắm, rồi đi thật nhanh về nhà. Anh sẽ đi hướng ngược lại. Nếu em cảm thấy em đang bị theo đuôi, thì hãy chạy thật nhanh. Làm được không?"
"Fany..."
Fany nuốt nước bọt. Byul nhận thấy rất rõ là anh đang căng thẳng cực độ, điều đó càng làm cô hoảng sợ hơn. Cô muốn hỏi nữa, nhưng cô tin Fany, tin nhứng gì anh nói. Nghe theo lời anh, cô xô anh ra thật mạnh và lao vào giữa đám đông.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi - Lini Thông Minh 