Cô rất sợ mình sẽ bắn chết họ, cái cảm giác đau khổ khi mất đi người thân yêu của mình khiến Bảo Phương chùn bước. Những kẻ kia tuy rằng là tội phạm, nhưng họ cũng có người thân, khi họ chết, người thân của họ chắc chắn sẽ thấy đau lòng.
Cho nên cô không thể.
Tay cầm súng nhưng Bảo Phương do dự nhìn tấm biển bia bắn. Nơi đó không phải là tấm bia bán thân mà là một tấm bia hình người đầy đủ.
Đột nhiên Lăng phong vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, tay cậu nắm lấy tay cầm súng của cô, hướng thẳng phía trước và siết cò.
- Pằng….pằng…pằng… ba phát súng trong 3 giây đồng loạt vang lên nhắm về 3 vị trí, bàn tay, vả vai, và đùi của hình nộm. Khói thuốc còn bốc ra khỏi nòng bay lượn lờ.
- Hiểu rồi chứ – Giọng Lăng Phong thì thầm bên tai Bảo Phương khiến hơi thở cậu phả lên tai cô gây cảm giác nhột nhạt, Bảo Phương cứng người, cô đỏ cả mặt không dám nhúc nhích. Bởi vì chỉ cần một cử động nhẹ của cô, cũng có thể làm hai cơ thể chạn vào nhau.
- Hiểu cái gì?- Bảo Phương lạc giọng hởi lại, đầu óc cô giờ phút này quay cuồng, không chút suy nghĩ nào có thể xâm nhập.
- Không cần nổ súng giết chết bọn họ, chỉ cần có thể khống chế được bọn họ trong ba giây khiến họ chỉ có thể buôn xui đầu hàng – Lăng Phong trầm giọng giải thích – Em chỉ cần luyện cho mình khả năng quan sát tốt, chỉ cần giơ súng lên là có thể bắn chính xác điểm mình muốn bắn. Vậy thì sẽ không gặp trở ngại gì. Thử xem.
- Được rồi, tôi sẽ thử. Nhưng anh xích ra một tí đi – Bảo Phương khẽ bảo.
- Anh đang huấn luyện cho em mà. Em phải hiểu là dù ở bất cứ hoàn cảnh nào mà cũng có thể nổ súng tức là em đã thành công vượt qua được trở ngại tâm lí – Lăng Phong cười khúc khích đáp rồi thuận tay kéo thẳng Bảo Phương vào lòng mình, hay tay vòng qua eo cô ôm lấy.
Bảo Phương bị bất ngờ ôm lấy không kịp phản ứng gì đã thấy tim mình đập mạnh, hơi thở gấp gáp, tay chân luống cuống. Rõ ràng những tình huống này cô vẫn thường xuyên luyện tập để đối phó với bọn tội phạm. Rõ ràng phải ra tay ngăn ngừa đòn tập kích này, vậy mà cô không làm được. Cô chưa bao giờ có cảm xúc này, giống như cảm giác bất lực toàn thân mềm nhũn ra. Cô thật sự bị mùi hương nam tính của Lăng Phong quyến rũ khiến lí trí bị dứt bỏ.
Tình cảm năm xưa tưởng chừng đã ngủ yên lại tràn về.
- Sao không bắn, hay em thích được anh ôm thế này mãi, vậy thì anh tình nguyện ôm chặt em không buông – Lăng Phong cưới nắc nẻ nói ra những lời khiến Bảo Phương xấu hổ vô cùng.
Cô cắn chặt môi kiểm soát lí trí của mình sau đó giậm chân Lăng Phong một cái thật mạnh. Cô chỉ nghe Lăng Phong kêu lên một tiếng trong cổ họng, nhưng tay lại siết chặt cô hơn chứ không hề buông cô ra. Rồi nhanh chóng nắm lấy cánh tay cầm súng của cô lần nữa giơ lên phía trước nổ tiếp ba phát súng. Cả ba phát điều trúng ngay ba vị trí hồi nãy. Khiến Bảo Phương sững sốt vô cùng.
- Thế nào – Lăng Phong đắc ý nghiêng đầu nhìn Bảo Phương .
Bảo Phương không nói gì, cô quay lại nhìn chằm chằm vào ba cái lỗ trên người của tấm bia kia rồi nhìn Lăng Phong. Trong lòng thật sự rất khâm phục khả năng bắn súng của Lăng Phong. Quả thật rất hiếm người có được khả năng tuyệt vời này.
( Cảnh báo, trẻ con chớ đến gần)
Đang miên man suy nghĩ nên cô không hề phát giác có người thừa dịp cô thừ người đã lập tức tấn công không một giây chậm trễ. Môi cậu nhanh chóng phủ lên môi cô thật nhẹ. Bảo Phương tỉnh trí tức giận định mở miệng mắng:
- Anh….
Nhưng những từ sau đó của cô không thể nào thốt ra được bởi vì Lăng Phong đã thừa dịp cô hé môi mà nhanh chóng đưa lưỡi mình xâm nhập vào bên trong khoang miệng cô. Khoảnh khắc ấy, Lăng phong khẽ nghiêng đầu thay đổi góc độ khiền cho chóp mũi hai người không ngớt cọ vào nhau. Bảo Phương hoảng sợ cùng cực, nhịp tim đập cũng thoát ly khỏi tần suất sẵn có của nó. Khẩu súng trên tay rơi xuống đất.
Cô đưa tay lên định đánh Lăng Phong để cậu buông cô ra nhưng không ngờ Lăng Phong đã chụp lấy hai tay cô bẽ ngược ra sau lưng, hai cánh tay nhỏ bé của cô bị giữ chặt trong một bàn tay khỏe mạnh của cậu, tay kia ôm lấy cô kéo cô sát vào người cậu hơn đến mức giữa hai người không còn kẽ hở. Dù cô cố vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát được, Bảo Phương lúc này mới biết được, thì ra sức lực của cô so với một người đàn ông to lớn khỏe mạnh như Lăng Phong chẳng khác nào một chú kiến nhỏ so với một con voi. Cô càng vùng vẫy chỉ càng khiến bản thân thiệt thòi hơn.
Lăng Phong đoạt được môi Bảo Phương nhanh chóng tiến hành càng quét, một sự xâm lấn điên cuồng, Bảo Phương kinh hoàng chỉ có thể đưa lưỡi trốn tránh, song không gian khoang miệng cô nhỏ hẹp không có chỗ để trốn tránh. Cô cố gắng đẩy lưỡi Lăng Phong ra khỏi khoang miệng mình, nhưng kết cuộc lại giống như việc cô muốn nghênh đón lưỡi của cậu nhưng lại vờ kháng cự. Khiến Lăng Phong không chút chần chừ bắt lấy nó.
Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha ![]() |