Đàm Tĩnh thất thần, thật ra Thịnh Phương Đình cũng không nghĩ mình lại kể chuyện đó cho cô nghe. Có lẽ vì bộ dạng Đàm Tĩnh hôm nay quá đỗi bơ vơ, không nơi nương tựa, khiến anh cảm thấy mình nhất định phải nói gì đó để cổ vũ c, có lẽ bệnh tình của con trai đã thật sự quật ngã cô rồi.
Cuối cùng Đàm Tĩnh ngẩng lên, hỏi: "Nếu có hai sự lựa chọn, một sẽ làm tổn thương rất nhiều người, lựa chọn kia cũng sẽ làm tổn thương rất nhiều người..."
"Người ta vẫn nói hãy chọn cách tổn thương ít hơn, trong công ty cũng vậy, cái nào tạo ít tổn thất hơn thì ta sẽ chọn cái đó."
Anh cố ý nhấn mạnh là trong công ty, Đàm Tĩnh thoáng ngẩn người, cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm, nói: "Giám đốc Thịnh, cảm ơn anh, tôi biết nên làm gì rồi."
Thịnh Phương Đình nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Trước khi quyết định việc gì quan trọng, cô phải thật nghiêm túc suy xét tất cả các vấn đề có thể xảy ra. Còn khi đã quyết định, dù kết quả không lý tưởng thì cũng đừng hối hận, vì cô đã cố gắng hết sức rồi."
"Cảm ơn anh, Giám đốc Thịnh."
"Không có gì."
"Còn nữa... từ tuần sau, tôi muốn nghỉ một tuần..."
Thịnh Phương Đình biết cô phải ở viện chăm con, liền nói: "Không sao, tuần sau tôi vẫn ở viện, chắc chắn công ty sẽ sắp xếp cho cô tiếp tục chăm sóc cho tôi. Như vậy không coi là nghỉ, nếu công ty gọi đến, tôi sẽ sắp xếp."
Đàm Tĩnh vô cùng cảm động: "Cảm ơn anh."
Sau khi Đàm Tĩnh đi, Thịnh Phương Đình lại mở notebook ra, rốt ruộc người phụ nữ này muốn hỏi điều gì nhỉ? Anh biết cô đã quyết định một điều rất quan trọng, nhưng rốt cuộc nó là gì? Thịnh Phương Đình nhìn ánh tà dương ngoài cửa sổ mà thất thần, anh bắt đầu tò mò về mọi điều của Đàm Tĩnh, đặc biệt là khi phát hiện ra cô có liên quan đến Nhiếp Vũ Thịnh. Thật ra nhìn bề ngoài cô có vẻ yếu đuối, nhưng bên trong lại rất cố chấp, rất kiên cường. Có lẽ cuộc đời đã đem lại cho cô rất nhiều khó khăn, nhưng dường như cô chưa bao giờ gục ngã. Có điều hai hôm nay trông cô vô cùng tiều tuỵ, tựa hồ những đòn nặng nề của số phận đã khiến cô chao đảo sắp ngã quỵ.
Thịnh Phương Đình thở dài, có lẽ đây chính là người phụ nữ có con. Người phụ nữ đã có con không bao giờ bị quật ngã, trừ khi con họ xảy ra chuyện
CHƯƠNG 14:
Sau khi về phòng bệnh, Đàm Tĩnh lập tức đến phòng trực ban. Thấy Nhiếp Vũ Thịnh đang nói chuyện với một bác sĩ, cô cứ đứng ở cửa, dũng khí khó khăn lắm mới gom góp được dường như sắp biến mất hết. Cũng may Nhiếp Vũ Thịnh ngẩng đầu lên thấy cô, cô bèn rụt rẻ lên tiếng hỏi: "Bác sĩ Nhiếp, tôi có chuyện muốn nói với anh."
Bác sĩ kia biết cô là người nhà bệnh nhân, liền cầm đồ đi ra ngoài. Nhiếp Vũ Thịnh cũng lạnh nhạt mà lịch sự với cô như đối với những người nhà bệnh nhân khác: "Mời ngồi."
Đàm Tĩnh ngồi xuống, cô bẻ ngón tay theo thói quen, mỗi khi lo lắng, cô lại vô thức làm động tác này. Lòng bàn tay cô giờ đã có vết chai, móng tay sần sùi không được bóng mượt như trước nữa, cạnh móng còn bị rước măng rô. Đó là biểu hiện của việc thiếu vitamin và dinh dưỡng... Nhiếp Vũ Thịnh cố gắng ép mình rời mắt khỏi ngón tay cô, hỏi: "Có việc gì không?"
"Tôi muốn xin trợ cấp của công ty CM, tôi muốn con trai tôi nhanh chóng được phẫu thuật."
Nhiếp Vũ Thịnh hơi ngạc nhiên, vội lật một tập tài liệu để che giấu cảm xúc, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về một nơi vô định nào đó: "Cô đã suy nghĩ kĩ chưa? Cô cũng rõ mức độ rủi ro trong phẫu thuật rồi đấy."
"Tôi suy nghĩ kĩ rồi." Đàm Tĩnh quyết tâm, "Tôi không có tiền làm phẫu thuật bình thường, trong thời gian ngắn cũng không thể kiếm được số tiền đó. Đành xin trợ cấp vậy, giờ con tôi đã như thế, không thể kéo dài thêm nữa."
Cuối cùng Nhiếp Vũ Thịnh cũng đưa mắt nhìn cô, thấy đôi mắt cô long lanh ngấn lệ, phản chiếu gương mặt anh rõ mồn một. Từ khi gặp lại đến giờ, ngực anh dường như luôn bị một tảng đá lớn đè nặng, không sao thở nổi. Ban đầu anh chỉ hận, hận người phụ nữ này tại sao nhiều năm như vậy vẫn điềm nhiên như không, sống một cuộc đời không liên quan gì đến anh. Sau này nỗi hận dần tan, chỉ còn lại cảm giác bất lực với bản thân.
Dường như Đàm Tĩnh không muốn nhìn thấy ánh mắt anh, cô cúi đầu, đúng lúc ấy, Nhiếp Vũ Thịnh thấy đỉnh đầu cô loé lên ánh bạc, trên mái tóc cô có một sợi tóc bạc rất rõ ràng. Cô đã có tóc bạc rồi.
Anh sững người nhìn sợi tóc bạc đó, Đàm Tĩnh nhỏ hơn anh ba tuổi, năm nay cô mới chỉ hai mươi bảy, vậy mà đã có tóc bạc.
Một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi có lẽ còn đang nũng nịu với bạn trai, một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi có lẽ còn đang bận rộn cùng bạn dạo phố mua quần áo
Nhìn sợi tóc bạc đó, anh cảm thấy buồn vô hạn, nhưng cuối cùng vẫn lặng thinh. Anh lấy ra từ chồng tài liệu một tờ đơn xin trợ cấp: "Cô điền vào đây, rồi ký tên, lăn dấu vân tay."
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
