Tuy vẫn cần Thư ký Trương dìu nhưng tinh thần ông rất tốt, sắc mặt cũng hồng hào hơn nhiều: "Tiểu Thư, cháu đến đấy à? Cháu nên cùng Vũ Thịnh đi thăm đứa trẻ đó đi, thằng bé kiên cường lắm, còn chưa nói được nhưng đã tỉnh rồi. Y tá nói gì nó cũng đều chớp mắt để trả lời, chớp một cái là có, chớp hai cái là không, ngoan thật!"
Nhiếp Vũ Thịnh nói: "Ngày mai thứ Hai tổng kiểm tra phòng bệnh, con sẽ qua thăm."
Ông Nhiếp Đông Viễn liếc anh rồi hỏi: "Sao thế, cứ như bánh đa nhúng nước ấy."
"Không sao, con mệt quá thôi."
"Mệt thì nghỉ đi, làm gì có nơi nào như bệnh viện này chỗ các anh, suốt ngày làm việc với chẳng phẫu thuật, chẳng biết ngày đêm gì nữa! Đúng là bóc lột sức lao động mà!"
"Bố, nhân viên dưới quyền bố cũng thường xuyên tăng ca, ví dụ như Thư ký Trương, ngày nào anh ấy chẳng đợi lệnh 24/24, đến giờ vẫn còn làm việc đấy thôi."
Thư ký Trương vội nói: "Thật ra tôi đã tan làm rồi mà. Tôi chỉ thăm ông Nhiếp, không tính là tăng ca."
Ông Nhiếp Đông Viễn nheo mắt quan sát con trai: "Sao nóng thế, ai động vào anh à?"
"Không có gì."
"Hừ." Ông Nhiếp Đông Viễn nhướn mày, "Anh là do tôi sinh ra, anh đang nghĩ gì bố còn không biết sao? Nói đi, cãi nhau với đồng nghiệp, hay bị lãnh đạo mắng?"
Thư Cầm cười giải vây: "Bác trai thật lợi hại, việc gì cũng biết cả, hôm nay Chủ nhiệm mắng anh ấy đấy. Bác xem, chẳng có gì qua mắt được bác hết." Cô bước lại mở hộp giữ nhiệt ra, "Cháu hầm gà cho bác này, bác tranh thủ ăn lúc còn nóng, để nguội thì không ngon đâu." Trong phòng VIP có bếp, khi ông Nhiếp Đông Viễn nhập viện, dì Tần hôm nào cũng đến đưa cơm, có những món trực tiếp hâm nóng ở đây, vì thế nồi niêu xoong chảo đầy đủ cả, Thư Cầm bèn vào bếp lấy bát và muôi ra múc canh.
Ông Nhiếp Đông Viễn nhìn Thư Cầm, không nói gì, chỉ đón lấy bát canh nếm thử, khen Thư Cầm khéo tay, rồi nói: "Nhiếp Vũ Thịnh từ nhỏ đã kén ăn, bác đang lo lắng ngày nào đó nó sẽ khiến mình chết đói, cuối cùng lại gặp được người giỏi nấu nướng như cháu, coi như nó còn may, không đến nỗi chết đói."
Thư Cầm chỉ cười cười, múc một bát cho Nhiếp Vũ Thịnh: "Anh cũng ăn đi, em nấu nhiều lắm, canh này không hâm lại được, mai em lại nấu nồi khác."
"Anh không đói."
Thư Cầm chưa kịp nói thì ông Nhiếp Đông Viễn đã lên tiếng: "Không cho nó ăn nữa. Đồ không có lương tâm, vô tình vô nghĩa, ai tốt với nó cũng phí công."
Thư Cầm chỉ cười. Trên đường về, cô nói với Nhiếp Vũ Thịnh: "Anh dỗ dành bác một chút cũng có sao đâu, dù sao thì bác cũng đang ốm."
"Xin lỗi, hôm nay anh mệt quá."
Thư Cầm nói: "Anh không giống đang mệt, mà giống như có tâm sự hơn."
"Có một việc anh không biết mình làm đúng hay làm sai nữa."
"Anh nói em nghe xem nào."
Nhiếp Vũ Thịnh im lặng, anh làm sao có thể kể với người ngoài về những điều đã xảy ra giữa anh và Đàm Tĩnh? Những sự việc trong quá khứ ấy, như một cây kim cắm vào tim anh, hễ động khẽ là đau, không động vào cũng đau. Anh biết suy nghĩ của mình không đúng, không nên coi Thư Cầm là người ngoài, anh cũng từng quyết tâm sẽ kết thúc tất cả để làm lại cuộc đời, nhưng trời xui đất khiến thế nào, Đàm Tĩnh cứ hết lần này đến lần khác xuất hiện trong tầm mắt anh.
"Nếu Mark không yêu em, mà khi trước anh ta cũng toàn lừa dối em thì em có hận anh ta không?"
Thư Cầm nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Thế thì phải xem em có yêu anh ta không đã. Nhiều lúc hận thường là vì yêu. Nếu em không yêu anh ta nữa, đương nhiên sẽ không hận." Cô quan sát Nhiếp Vũ Thịnh, "Sao vậy? Không phải bạn gái trước đây của anh lấy người khác rồi sao?"
"Đúng vậy, lấy người khác rồi." Nhiếp Vũ Thịnh nói, "Em yên tâm, anh cũng có đạo đức cơ bản, khi ở bên em anh sẽ không có ý đồ gì với bất cứ người phụ nữ nào khác đâu."
"Có hay không không quan trọng, quan trọng là anh có lòng tin để duy trì mối quan hệ của chúng ta không."
Nhiếp Vũ Thịnh mím môi: "Anh sẽ cố gắng."
Thư Cầm cười, chuyển chủ đề: "Cô em nói muốn mời anh đến ăn cơm. Từ lần anh cứu em, cô lúc nào cũng lải nhải nhắc nhở có thời gian thì mời anh đến nhà dùng cơm. Em đã từ chối mấy lần, ngại không muốn phiền anh nữa. Nhưng giờ chúng ta đã chính thức qua lại, em muốn cùng anh đi ăn một bữa thì không sao chứ?"
"Để cuối tuần sau đi."
"Được. Nhưng ca làm của anh thế nào, liệu cuối tuần có ca mổ nào quan trọng không?"
Nhiếp Vũ Thịnh lập tức nhớ đến lá đơn của Đàm Tĩnh, nếu mọi việc thuận lợi thì có lẽ thứ Tư hoặc thứ Năm là mổ cho Tôn Bình. Anh đáp: "Chắc cuối tuần không có việc gì."
"Thế em sẽ nói với cô để cô chuẩn bị trước."
Thứ Hai sau khi kết thúc tổng kiểm tra phòng bệnh, như thường lệ có một cuộc họp hằng tuần. Chủ nhiệm Phương sẽ tận dụng thời gian này để sắp xếp công việc, tiện thể nghe các loại báo cáo, điều chỉnh kế hoạch cả tuần. Khi đến lượt Nhiếp Vũ Thịnh, ông hỏi: "Tôn Bình ở giường 39 đã xin trợ cấp từ công ty CM, cậu định hôm nào mổ đây?"
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi - Lini Thông Minh 