"Tôi đánh đấy, cô làm gì được tôi nào?" Một giọng khàn đục, đầy ngang ngược vô lý vang lên.
"Bác sĩ đến rồi!"
Không biết ai kêu lên một tiếng, mấy bệnh nhân biết Nhiếp Vũ Thịnh vội rẽ ra tránh đường. Anh lập tức nhìn thấy một người đàn ông cao to lực lưỡng, mặt đỏ phừng phừng, từ rất xa đã ngửi thấy mùi rượi nồng nặc. Đàm Tĩnh đang đứng cạnh đó, y tá trưởng chắn trước mặt cô như gà mẹ bảo vệ con. Thoáng nhìn thấy một bên má Đàm Tĩnh sưng vù, Nhiếp Vũ Thịnh vừa lo vừa giận, liền hỏi: "Anh là ai? Tại sao lại đánh người?"
"Tôi là chồng cô ta! Mẹ kiếp anh là thằng quái nào? Tôi đánh vợ tôi, anh quản được chắc!"
Nhiếp Vũ Thịnh không kịp nghĩ ngợi, lập tức tung ngay một cú đấm. Người đó say nên phản ứng chậm, không kịp tránh, liền bị táng thẳng vào mặt, máu mũi chảy ra. Mọi người đứng xung quanh kêu toáng lên, y tá trưởng cũng giật thót mình, mấy bác sĩ khác vội chạy tới giữ lấy Nhiếp Vũ Thịnh: "Bác sĩ Nhiếp, có gì từ từ
Nhiếp Vũ Thịnh bị giữ lại nhưng vẫn vung chân đá Tôn Chí Quân, khiến hắn lảo đảo suýt ngã. Tôn Chí Quân gầm lên, xông tới định đánh lại: "Mẹ kiếp dám đánh tao! Ông đây liều với mày!"
Mọi người cùng nhào đến, kẻ lôi kéo, người khuyên can, Nhiếp Vũ Thịnh bị mấy đồng nghiệp kéo ra, ba bốn người cũng không giữ được anh, cuối cùng bác sĩ Đồng phải ôm chặt lấy lưng anh, Tiểu Mẫn và mấy nam đồng nghiệp khác vừa lôi vừa nhấc mới kéo được anh sang một bên. Tôn Chí Quân cũng bị một đống người kéo lại, không làm gì được, chỉ biết ngoác mồm chửi: "Mẹ kiếp mày dám đánh người à? Tao phải kiện mày! Chúng mày là bệnh viện quái gì mà dám đánh người! Ông mày kiện!"
Nhiếp Vũ Thịnh nổi điên, bác sĩ Đồng thấy anh trán nổi đầy gân xanh, chỉ sợ anh xông ra, vừa ôm chặt lấy anh không buông, vừa gọi lớn: "Cậu đừng kích động! Anh ta say rồi, cậu tội gì phải liều với anh ta! Bảo vệ! Bảo vệ đâu..."
Đang ầm ĩ cả lên thì bảo vệ tới, Chủ nhiệm Phương cũng có mặt, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mặt, ông không khỏi nổi giận: "Có chuyện gì vậy?"
"Bệnh viện chúng mày dám đánh người! Tao phải kiện! Tao sẽ kiện lên Bộ Y tế!"
"Ai đánh người?" Chủ nhiệm Phương cao giọng, "Ai?"
Không ai dám nói gì, mặt Nhiếp Vũ Thịnh vẫn còn đỏ gay vì vừa nãy đã dùng sức quá nhiều. Bác sĩ Đồng nói: "Chủ nhiệm, người nhà bệnh nhân uống say gây chuyện trong phòng bệnh..."
"Tôi biết anh ta uống say gây chuyện." Ánh mắt Chủ nhiệm Phương đầy vẻ nghiêm khắc, "Anh ta nói bệnh viện chúng ta đánh người, ai đánh?"
"Tôi!" Nhiếp Vũ Thịnh vẫn đang điên tiết, liền hất bác sĩ Đồng ra, đứng thẳng dậy, "Tôi đánh hắn!"
"Nhiếp Vũ Thịnh! Tao liều mạng với mày!" Tôn Chí Quân bỗng vùng khỏi mọi người, lao thẳng tới như một con sư tử đang trong cơn cuồng nộ, húc đầu vào ngực Nhiếp Vũ Thịnh, đỉnh đầu anh ta đập vào cằm anh, máu chảy lênh láng. Mọi người xung quanh la lên thất thanh, bảo vệ xông cả lại mới giữ được Tôn Chí Quân, Chủ nhiệm Phương càng giận dữ hơn: "Các người làm ăn kiểu gì đấy? Mau báo cảnh sát! Báo cảnh sát!"
Nhiếp Vũ Thịnh cắn phải lưỡi, miệng đầy máu, đau đến mức không nói nổi lời nào. Anh Đồng dìu anh tới phòng y tá khử trùng, lấy nước muối sinh lý súc miệng, kiểm tra kỹ thấy vết thương không quá lớn, không cần khâu, bấy giờ mới than thởu Nhiếp, cậu so đo với loại người đó làm gì? Vừa nhìn đã biết là phường vô lại, lần này hay rồi, tự nhiên ăn đòn, cũng may chưa cắn đứt mất lưỡi, nếu không lại thành ra tàn phế cả đời!"
Cả khoa đều biết có chuyện xảy ra, mấy người chạy lại an ủi Nhiếp Vũ Thịnh, không lâu sau cảnh sát cũng tới lấy khẩu cung, Tôn Chí Quân bị dẫn đi, may nhờ bên bảo vệ báo rằng có người say rượu tới gây rối nên cảnh sát đến rất nhanh. Chủ nhiệm Phương suy cho cùng vẫn bảo vệ người dưới, Nhiếp Vũ Thịnh chưa kịp nói gì, ông đã chau mày nói với cảnh sát: "Các anh xem, bác sĩ bệnh viện chúng tôi bị đánh thành ra thế này, không nói năng gì được nữa, bao giờ lưỡi cậu ta lành lại sẽ phối hợp điều tra với các anh!"
Tôn Chí Quân vốn đã có tiền án đánh nhau, cảnh sát chẳng nói chẳng rằng gì, liền kéo đi luôn. Đợi mọi người đi hết, Chủ nhiệm Phương mới trừng mắt hỏi: "Sao lại đánh người?"
"Hắn ta đánh người nhà bệnh nhân trước." Nhiếp Vũ Thịnh lúng búng trong miệng, "Hắn ta gây chuyện trong phòng bệnh."
"Thế thì cậu phải gọi bảo vệ chứ!" Chủ nhiệm Phương nói, "Cậu đánh thắng được người ta chắc? Cậu nhìn mình lúc này đi, thích quản chuyện người khác, kết quả lại bị ăn đấm." Ông trừng mắt nhìn Nhiếp Vũ Thịnh, nói tiếp: "Dù thế nào cậu cũng không nên động thủ, hôm nay cảnh sát hỏi mọi người đều nói rằng cậu tự vệ. Như thế gọi là tự vệ sao? Rõ ràng là cậu đánh người ta trước."
Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì, nhìn thấy nửa gương mặt sưng đỏ của Đàm Tĩnh, anh chỉ thấy máu trong người sôi lên, chẳng kịp nghĩ gì đã tung nắm đấm. Vốn dĩ anh ghét nhất là những kẻ gây sự đánh nhau, cảm thấy đó là hành vi dã man mà ngu xuẩn, nhưng khi thấy Đàm Tĩnh bị đánh, lửa giận trong anh lại phừng phừng bốc lên, khiến anh mất hết lý trí, chỉ còn phẫn hận.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
