Có lẽ không ai có thể đoán ra bác Lâm đã năm mươi tuổi, thân hình của ông ta như thanh niên ngoài hai mươi, tướng mạo cùng lắm cũng chỉ tầm bốn mươi tuổi.
Chạm phải ánh mắt dò xét của Mộ Thiện, đuôi mắt Lâm Ngư để lộ ý cười dịu dàng, ông ta nói liền ba từ "Tốt, tốt, tốt" rồi bảo Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện ngồi xuống vị trí bên tay trái ông ta.
Mộ Thiện vừa ngồi xuống, cô đột nhiên cảm thấy một ánh mắt không kiêng dè chiếu thẳng vào mình.
Cô ngẩng đầu, người đó liền nhìn đi chỗ khác, như ánh mắt chăm chú vừa rồi chỉ là ảo giác của Mộ Thiện.
Mộ Thiện chỉ thấy gương mặt nghiêng của người đó.
Bên tay phải Lâm Ngư có hai người trẻ tuổi. Cô gái trẻ trung xinh đẹp, có đôi mắt và cặp lông mày rất giống Lâm Ngư, nhìn qua cũng biết là con gái độc nhất của Lâm Ngư, Lâm Dạ.
Còn một người đàn ông trẻ tuổi, anh ta là ai?
Lâm Ngư cười giới thiệu: "Bắc Nghiêu, đây là bạn trai của Lâm Dạ, tên Tầm, cậu ấy là thương gia người Thái Lan, buôn bán đá quý. Hai cậu làm quen với nhau đi!".
Người đó mặc áo sơmi màu xanh quân đội, khiến thân hình của anh ta càng cao lớn hơn. Đến lúc này anh ta mới quay về phía Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện, đó là một gương mặt điển trai với làn da rám nắng khỏe khoắn. Anh ta có khí chất ấm áp như ánh nắng mặt trời. Cặp lông mày đen nhánh nhướn lên, đôi mắt dài của anh ta như vì sao lấp lánh.
Anh ta cười tươi với Trần Bắc Nghiêu, để lộ răng khểnh vừa nhỏ vừa trắng.
"Anh Trần, nghe danh lâu rồi". Anh ta cất giọng lanh lảnh.
Chương 29 - Đổ tội
Nụ cười của Tầm khiến tất cả mọi người không chớp mắt.
Đến khi Trần Bắc Nghiêu cất giọng trầm trầm phá vỡ không khí yên lặng: "Anh khách sáo quá!", ánh mắt mọi người mới dồn về phía Trần Bắc Nghiêu. Lúc này mọi người mới phát hiện anh có gương mặt trầm tĩnh với nước da trắng nổi bật trong bộ comple màu đen vừa vặn.
Sự chấn động do Tầm mang lại vơi đi ít nhiều.
Tầm nhíu mày, con ngươi màu hổ phách của anh ta sáng ngời. Anh ta nói nghiêm túc: "Tôi không phải khách sáo. Anh Trần là mãnh hổ uy danh lẫy lừng trên thị trường tài chính châu Á nói chung và Đông Nam Á nói riêng".
Trần Bắc Nghiêu cất giọng trầm ổn: "Mọi người quá lời rồi."
Mộ Thiện không khỏi kinh ngạc, cô không biết anh nổi tiếng ở hải ngoại đến như vậy.
Lâm Ngư cười: "Được rồi, chúng ta nhập tiệc thôi, có gì từ từ nói sau".
Hôm nay là sinh nhật của Lâm Ngư, đề tài trò chuyện của mọi người tất nhiên đều dính dáng đến ông ta.
Lâm Ngư là người cởi mở, trong suốt bữa ăn ông ta nói rất nhiều, mọi người hầu như chỉ lắng nghe và phụ họa theo. Trần Bắc Nghiêu không nhiều lời, thỉnh thoảng lắm anh mới đáp một hai câu, thời gian còn lại anh lặng lẽ nắm tay Mộ Thiện, khóe mắt tràn ngập ý cười.
Mộ Thiện im lặng lắng nghe, dần dần cô cũng có một sự hình dung khái quát về lão đại thành nam Lâm Ngư.
"Ông ấy giống Giang Minh". Trước khi đi dự tiệc, Trần Bắc Nghiêu nói cho cô biết: "Ông ấy rất xem trọng nghĩa khí, không mấy thức thời".
"Thế thì tại sao anh lại xem trọng ông ấy?" Mộ Thiện truy vấn.
Trần Bắc Nghiêu liếc Mộ Thiện, câu trả lời của anh trả lời tương đối khó hiểu: "Ông ấy thuần túy giống em. Nói chuyện vài lần thấy hợp, thế là bọn anh trở thành bạn bè".
Trong bữa tiệc sinh nhật xảy ra vài chuyện, khiến Mộ Thiện cuối cùng cũng hiểu ý Trần Bắc Nghiêu.
Chuyện thứ nhất xảy ra khi bữa tiệc mới bắt đầu.
Một đàn em đưa di động cho Lâm Ngư. Ông ta đón nghe, chỉ hai ba câu, mọi người đều biết một cửa hàng mới khai trương trong địa bàn của ông ta bị đám côn đồ không rõ nguồn gốc đến quấy rối đập phá đồ đạc. Sắc mặt Lâm Ngư lập tức tối sầm, ông ta liền dặn dò thuộc hạ kêu người đi giải quyết.
"Ba!" Lâm Dạ ở bên cạnh có vẻ không vui: "Ai gọi điện thoại ba cũng giúp, ba giúp bọn họ nhiều như vậy, thế mà ngày sinh nhật của ba chẳng thấy bóng dáng bọn họ đâu cả."
Lâm Ngư cau mày: "Ba là lão đại thành nam, còn sống ngày nào ba phải chăm lo địa bàn của mình ngày đó. Con là con gái đừng can thiệp vào chuyện của đàn ông".
Lâm Dạ cắn môi không lên tiếng, Tầm cất giọng trong trẻo vỗ về cô: "Dạ, em không nên khiến ba em tức giận vào ngày này, đáng phạt rượu".
Lâm Dạ mỉm cười với anh ta, thần sắc nhẹ nhõm hơn một chút. Ấn tượng của mọi người về Tầm tăng thêm mấy phần.
Chuyện thứ hai là Lâm Ngư từ chối Trần Bắc Nghiêu.
Sau khi hai cha con Lâm Ngư căng thẳng, có lẽ thấy không khí giữa bố con họ không mấy vui vẻ, Trần Bắc Nghiêu lên tiếng: "Bác Lâm, bác có hứng qua qua giúp tôi không? Châu Á Trạch quản nhiều việc quá, bác giúp tôi trông chừng cậu ta."
Anh vừa dứt lời, tất cả mọi người đều im lặng. Lâm Dạ lộ rõ vẻ vui mừng, Tầm hơi nheo mắt.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
