Tôi hiểu tình yêu nghệ sĩ! Tôi hiểu tình yêu của những anh chàng như anh... đến rất nhanh và đi rất vội! Kinh nghiệm một lần đau làm tôi đuối sức.... Tôi ko thể đuổi kịp tình yêu anh dành cho tôi....
Noel năm ấy, chúng tôi yêu nhau được hơn 3 tháng! Anh muốn rời ngày kỷ niệm 3 tháng và chính noel để là một dịp thật đặc biệt! Anh yêu ko khí tình nhân của những ngày lễ như thế này....
Anh muốn làm tôi bất ngờ, tôi biết điều ấy....
8h tối, anh đến nhà, đón tôi đi.... Ngồi trong ô tô, thấy anh cười tủm tỉm... tôi có chút bối rối hoang mang... Lòng tôi khẽ nhói lên như điện xẹt khi nhớ về noel 1 năm về trước và tiếng mưa lại dội về làm tôi buốt từng kẽ xương.... Tôi co người lại... suy nghĩ và lặng im....Chiếc xe này sẽ đưa tôi về đâu?????
Biệt thự ngoại thành, đơn lẻ xa trung tâm thành phố.... Tôi giật mình khi anh vỗ nhẽ vai tôi.... Chúng tôi bước vào... Mọi thứ thật đẹp đẽ và mờ ảo.... Anh nói tôi ngồi xuống.... Anh lại gần bên piano, chơi một bản nhạc lạ lùng... Tôi chưa nghe nó bao giờ... tôi chỉ biết âm thanh ấy thật ngọt! Anh nhìn tôi, cười: "Dành tặng riêng em!"... Sự lãng mạn này làm tôi sợ... và cũng làm tôi áy náy nữa... tôi chẳng chuẩn bị gì cho anh, dù chỉ là 1 món quà bé xíu.....
Anh lại gần bên tôi.... tôi chưa bao giờ thấy rum như lúc ấy... tôi sợ .... tôi sợ cảm giác khi biết người dàn ông này sắp hôn mình ngay khi ấy.... Anh nhẹ nhàng và dịu dàng quá làm tôi chỉ muốn đẩy anh ra thật xa.... Anh nói: "Anh sẽ yêu em mãi!"...Rồi ôm chặt tôi... tôi ngã ra ghế salon và cảm thấy cái gì đó quá nặng trên thân mình... Tôi cựa quậy như muốn vùng ra, ko còn nghe nổi những lời thiết tha mà anh đang nói nữa... Nhưng anh ghì chặt tôi lại....Và tôi khóc... " Anh nói sẽ mãi yêu em cơ mà?".... Tôi nói câu đó trong vô thức, rồi dùng hết sức bật dậy chạy đi.... Tôi nghe thấy tiếng anh gọi tôi.... Tôi nghe tháy bước chân anh theo tôi vội vàng xin lỗi....
Tôi cứ chạy thục mạng trong cơn hoang mang giữa trời tối và đường vắng vẻ ko rõ lối....Con đường cứ trải dài mê mải và tôi chạy mãi ko biết đi về đâu.... Đó là điều cuối cùng tôi còn nhớ về ngày hôm đó....
Sáng hôm sau, tôi ở trong bệnh viện! Tôi ko biết chuyện gì đã xảy ra với mình! Tôi thấy anh bên tôi, nắm tay thật chặt.... Tôi mở mắt, vội vàng rút tay lại và nhìn anh bàng hoàng.....
- Vì sao anh ép em khi em chưa sẵn sàng....
Im lặng!
- Vì sao anh ko nói với em....Vì sao anh làm vậy?
Im lặng
- Vì sao?
- Anh xin lỗi, mình chia tay đi!
Tôi cười:
- Anh nói là anh sẽ yêu em mãi....
Chúng tôi ko còn gặp lại nhau nữa ngay sau khi tôi ra viện! Ngày noel, biệt thự, bản nhạc, anh và phố dài... mãi mãi biến mất khỏi cuộc đời tôi.....
Đàn ông luôn là một dấu chấm hỏi to đùng với tôi.... Ra đi vì thân xác...vậy họ đến bởi cái gì???? 3. Giáng sinh thứ 3 - món quà vỡ vụn! Tháng 11, tôi lại có người yêu mới! Cứ như một sự thúc giục bản năng.... Anh đến khi tôi đang cảm thấy cô đơn và buồn bã chuyện gia đình... Anh ko lãng mạn, cũng chẳng dịu dàng và càng ko tinh tế! Tôi ko yêu anh! Cũng giống như tôi ko yêu người thứ 2 của mình.....
Nhưng có lẽ bởi vì anh khác hai người đàn ông kia.... Anh ko nhẹ nhàng và sâu lắng như họ! Ở bên anh, tôi sẽ vi vu trên những con phố lạnh đến tê người, chứ ko phải ngồi nghe Moza, Beth hay Vivaldi.... Thậm chí anh còn ko biết họ là ai....Anh ko quan tâm đến tôi nhiều! Điều đó làm cho tôi cảm thấy thiếu thốn tình cảm kinh khủng... Nhiều khi còn thấy tủi thân và muốn khóc thật to.... Và khi đó, tôi biết rằng mình đã yêu anh... yêu anh nên mới muốn được anh chăm sóc nhiều như thế....
Anh nói với tôi rằng, anh yêu tôi theo cách riêng của anh... Anh yêu tôi, và điều đó là mãi mãi, chắc chắn.... Dù bất cứ ai có nói rằng anh ko yêu tôi! thì tôi chỉ cần biết và anh cũng hiểu rõ rằng, anh yêu tôi. Thế là quá đủ rồi...
Chúng tôi ngủ với nhau vào tuần thứ 2 yêu nhau! Thế là hết đời trinh trắng.... Tôi chẳng hiểu sao mình làm như vậy nữa.... Cũng chẳng biết rằng tôi có tiếc nuối điều đó hay ko? Chỉ nhớ lúc đo tôi đau lắm.... Câu hỏi đầu tiên anh hỏi tôi khi tôi đang cuộn tròn mình vì đau và xấu hổ là: "Tại sao em ko ra máu nhỉ?"
Tôi cứng đơ người một lúc.... Anh quàng tay ôm tôi cười: "Anh yêu em lắm, ngốc!".... Tôi nằm quay lưng lại phía anh, nắm lấy tay anh thật chặt: "Anh sẽ yêu em mãi chứ?"....
Chúng tôi yêu nhau có khá nhiều sóng gió, tôi cố hết sức để quan tâm và chăm chút cho tình yêu của mình! Nhưng dường như mọi thứ chẳng hề đơn giản và tôi luôn vấp váp để làm anh anh bực mình, đôi lúc anh trách móc... nhưng cũng có khi anh im lặng và bỏ mặc tôi....
Noel năm đó, tôi chờ đợi một sự khởi đầu mới mẻ.... Tôi muốn được nằm trong vòng tay ấm áp của anh, để đón lấy hơi ấm từ anh và cảm thấy mình hạnh phúc... Thế là quá đủ với tôi! Mọi nỗi đau sẽ qua....và anh sẽ là người hàn gắn tất cả! Sẽ chẳng còn âm thanh của Moza, sẽ chẳng có tiếng đàn piano vang xa vô vọng... Nhưng noel sẽ có... bàn tay anh dành riêng cho tôi ấm nóng.....
Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha ![]() |