iều tốt nhất. Ông nói rằng, ông chỉ cố lựa chọn cho tôi con đường tốt nhất. Nhưng nếu tôi quyết tâm như vậy, ông sẽ đứng sau lưng ủng hộ. Ông nói tôi hãy cứ làm điều mình muốn. Tôi không biết nói gì với cha mình. Trong tôi, cảm xúc về ông rất hỗn độn. Yêu thương, căm ghét, oán trách, không đành lòng … Nhưng như cô gái ấy nói, tôi chẳng việc gì phải lựa chọn giữa mớ nhập nhằng ấy. Tôi, có lẽ, chỉ cần khiến bản thân không hối hận là đủ. Tôi bắt đầu nghỉ học thêm để chuyên tâm luyện vẽ. Thậm chí tôi còn không bước chân ra ngoài phòng khách. Tôi cũng không thể dự lễ tốt nghiệp vì phải xuống thành phố ôn luyện. Tôi luôn cảm thấy không đúng. Dường như trong đời tôi, có thứ gì đó đã thay đổi. Thứ gì đó mà nhờ nó, tôi có thể tiếp tục sống. Thứ gì đó đáng lẽ tôi đã đánh đổi cả mạng sống của mình. *** Tôi đậu đại học mỹ thuật thành phố. Con đường của tôi có lúc đầy chông gai, cũng có lúc tưởng chừng như phải bỏ cuộc. Nhưng tôi vẫn sống, rồi dần tiến lên lúc nào không hay. Đến khi nhìn lại, tôi đã đi rất xa, gặp nhiều người, cũng học được nhiều thứ đáng giá. Nhưng chưa một giây phút nào, tôi quên cô gái gặp trong nắng chiều hôm ấy. Bốn năm, tôi vẫn luôn giật mình tìm kiếm. Nơi góc phố, dưới những tán cây, trạm xe bus cạnh công viên, bóng hình thoáng qua trên phố … Giữa bộn bề cuộc sống, cô ấy là thói quen tôi không nỡ bỏ. Tôi luôn nghĩ, đã có duyên gặp mặt trên đời, hẳn phải có lí do gì đó. Nếu cô ấy đến để thay đổi cuộc đời tôi, ít nhất, tôi có thể nói với cô ấy lời cám ơn chân thành nhất. Có một lần, khi đi vào nhà sách, tôi bị một cuốn sách níu lại. Đó là cuốn sách có bìa khá đơn giản. Những dấu chấm trải dài dọc tên sách: “Chênh vênh hai lăm”. Tôi đã đọc hết cuốn sách ấy trong vài tiếng đồng hồ. Càng đọc, tim tôi càng như ngừng đập. Và khi những dòng chữ này đập vào mắt mình, tôi cuối cùng cũng biết cảm giác kì lạ vào mùa hè năm ấy: “Hai lăm bỏ công việc nhàm chán để theo đuổi đam mê. Nhìn người ta quây quần trong cơm áo gạo tiền cười khinh bỉ, đời không đam mê, sống chi cho hoài phí. “Có một tác giả viết sách, hắn bảo hai lăm con người ta mới bắt đầu từ bỏ công việc nhàm chán để theo đuổi đam mê. Cậu vẫn chưa hai lăm, nên cậu vẫn còn rất nhiều thời gian …” Tôi nhìn đăm đăm vào hàng chữ in ngay ngắn, nửa muốn tin, nửa sợ hãi. Có lẽ vô lí, có lẽ tôi nên đi khám bác sĩ vì chứng hoang tưởng … Nhưng … Có khi nào, cô ấy thuộc một thời gian khác tôi không? Và nếu cuốn sách ấy xuất bản năm nay, nghĩa là chúng tôi bằng tuổi? Một cô bạn bằng tuổi biết tôi rất rõ? Tôi run rẩy liên hệ với vài người bạn cấp ba, lập một tài khoản facebook mà trước giờ không quan tâm. Tôi lần mò cả đêm, rồi run rẩy nhìn tấm ảnh cô gái ấy nghiêng đầu chụp hình nhà hát thành phố. Không thể sai được. Cô gái ấy, nụ cười ấy, nét buồn mênh mang ấy … Tôi cười to, sau đó khóc lớn, cô gái ấy … là một người bạn cấp ba của tôi sao? Cô ấy gầy hơn, cũng khác trước rất nhiều. Tôi không hiểu đôi mắt cô ấy sao lại buồn đến vậy. Tôi nhớ khi chúng tôi ở cùng nhau, đôi mắt đó luôn lấp lánh ý cười. Tôi chỉ không liên lạc bốn năm, tại sao cô ấy lại thay đổi nhiều như thế? Cô ấy học nhiếp ảnh. Những bộ ảnh tông trầm khiến người xem không thể dứt mắt. Ảnh của cô ấy luôn có bóng lưng một người không bao giờ hiện mặt. Vậy mà người ta có thể đọc trong bóng lưng rất nhỏ ấy nỗi niềm sâu thẳm nhất của mình. Tôi tìm cô ấy. Lần đầu tiên, cô ấy đang tham gia một dự án thực tế. Lần thứ hai, cô ấy bận làm đề tài tốt nghiệp ở một vùng cao. Lần thứ ba, tới lượt tôi bận rộn với dự án hợp tác giữa các trường Đại Học. Tôi có cảm giác thần thời gian thật sự ghét mình. *** Cuối tháng sáu, về quê nghỉ hè, chúng tôi có một buổi họp lớp phổ thông ở một nhà hàng nhỏ trong thị trấn. Chúng tôi lại không gặp. Có lẽ, chúng tôi thực sự không có duyên. Tôi đi bộ lên con dốc nhỏ, dần nhận ra đây là nơi lần đầu cả hai gặp mặt.Cảnh vật vẫn thế, chỉ có con người đã khác. Tôi lững thững cúi đầu, bước vài bước, những hình ảnh chiều tháng tư nhiều năm trước vén sương mù bước ra, rõ ràng hơn bao giờ hết. Có một bóng người ở đỉnh dốc, ngẩn ngơ ngắm trời chiều. Tôi bước nhanh hơn trong vô thức. Người ấy tóc rất ngắn, thân hình cũng mảnh dẻ. Và nụ cười nhàn nhạt đau thương trùng lặp tuyệt đối với giấc mơ trong kí ức tôi. Có lẽ, có lẽ … Cuối cùng, tôi đã tìm thấy điểm dừng cho hành trình của mình
Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha ![]() |