18)" />18)" />
- Rồii!
- Thật không đó? *em thều thào*
- Thật, anh không tin em dẫn gấu em lên cho mà xem!
- Ý anh không phải gấu bông đâu, là người yêu ấy!
- Em có người yêu rồi.
- Tại sao em lại quan tâm anh như vậy, chúng ta mới chỉ gặp nhau thôi mà
- Trông anh rất giống anh trai em, anh ấy mất cách đây 2 năm vì bệnh suyễn. Tính cách cũng rất giống anh ấy, vậy nên khi gặp anh em có cảm giác rất thân thuộc.
Vậy mà em cứ nghĩ em nó có tình cảm với mình, và không ngờ em lại có thêm một đứa em gái.
Cũng là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa thôi nhưng em thấy đau, đau đầu quá,...Em cũng không tin vào tình yêu sét đánh nên làm gì có chuyện em ấy quan tâm đến mình là thích mình. Bưởi to mà xinh thế kia thì có gấu là phải rồi, sốt quá nên em lại nghĩ lung tung
- Đêm nay anh dán miếng bùa này vào lưng, nằm ngủ rồi sáng mai đốt lấy tro mà uống sẽ đỡ hơn nhiều đấy, bùa của thầy em hiệu nghiệm lắm.
- Cảm ơn em, em dán hộ anh được không? anh không ngồi dậy được...
- Quay lưng ra đây!
- Rồi em...
- Vết thâm lan rộng quá *vén áo*
- Mà bùa làm bằng giấy ô li hải tiến hay bùa bằng vàng mã thế em?
- Là giấy vàng vẽ. Nằm yên coi!
- AAAAAA... !!!
Chị G:
- Hai đứa làm gì thế? Chị nấu cháo xong rồi này
Sương:
- Không có gì đâu ạ!!
E:
- Cảm ơn chị, chị cứ để đấy, có người đút rồi!! Hehe
Sương:
- Anh tự đi mà đút lấy, em về đây, đến giờ em dạy piano cho bé Mari rồi!
- Em biết chơi đàn piano à! Bữa nào chơi cho anh xem đi!!
- Oke! Thôi em về đây!!
Chị G:
- Cảm ơn em nhé! Hôm khác lại lên chơi! Nhà cũng gần mà! ^^
Sương:
- Vâng ạ! Chào chị em về!
Em cố nhón người dậy húp xong bát cháo rồi đánh một giấc đến 8h sáng.
Sáng ra em gỡ miếng bùa ngay, xong lấy bật lửa đốt lấy tàn tro cho vào cốc nước lã theo lời của Sương.
- Không biết hiệu nghiệm thế nào nhưng nếu tao đỡ hơn trước thì cảm ơn mày nhé bùa!
Ực ực...
Uống xong cốc tro thì em bị tào tháo đuổi, trong một buổi sáng mà vào nhà vệ sinh gần chục lần. Mặt bơ phờ như thằng ngơ.
- Sương ơi! Em hại cái dạ dày của anh rồi!
....
Tuy nhiên vẫn còn một cơ hội giải thoát khỏi chuỗi ngày ăn ngủ cùng ám hồn, đó là em phải mất zin.
Có nên làm theo lời thầy của Sương không? Cũng đã đủ tuổi bóc lịch nên em không dám làm liều để có nhiều thiếu nhi. Em chỉ muốn mình cưới một người vợ đảm, có con ngoan và sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi như cái kết \"happy ending\" trong mấy bộ phim tình cảm.
Chiều hôm đó, em khỏi bệnh hoàn toàn...có lẽ giờ miếng bùa mới phát huy công hiệu.
- H theo chị qua bệnh viện đón mẹ không?
- Dì ra viện rồi ạ! Em đi liền.
Sau đó em cùng chị G lên ô tô rồi đến bệnh viện đón dì, bé N cũng đi theo. Nó mượn điện thoại của em để chơi game flappy bird, còn em nhìn qua cửa kính xe ngắm phong cảnh.
Xuống hầm xe ở bệnh viện, miếng ván chặn chỗ đậu nên em phải ra ngoài để kéo nó đi...
Xoẹt xoẹt...
- Oke rồi chị, lái xe vào cẩn thận nhé!
Em đút tay vào túi quần huýt sáo nhìn lên trần xem mấy cái camera rồi lại nhìn xuống miếng ván...
Một dòng sơn đỏ hiện ra khiến em giật mình nhảy sang một bên:
- \"D.I.E\" và dấu đầu lâu xương chéo.
Chị G:
- Nhìn đi đâu vậy hả? Đi nhanh lên không chị bỏ lại đấy, còn đưa mẹ đi ăn nữa!!
- Có em! Ra liền đây...
- Mà bé N đâu rồi chị?
- Ủa! Nó mới đứng đây mà!! N ơi...đừng làm mẹ lo!!
Không có tiếng trả lời.
Mới nãy con bé còn cầm điện thoại em chơi game trong xe, nhưng giờ đã biến đâu mất tiêu, không lẽ là bị bắt cóc??
- Có khi nào bé N bị bắt cóc không chị!!?
- Nãy vào hầm làm gì có ai? Chắc nó trốn đâu quanh đây thôi. Em đi đường kia tìm, chị đi hướng này!
2 người chia nhau ra tìm con bé trong hầm xe, em gọi khản cả cổ mà không thấy bé N đâu.
Đến góc cuối cùng của hầm xe thì em gọi to...
- Anh đếm 1--2--3 em phải ra nhé! Không ra là anh và mẹ lên trước đấy, bỏ em lại đây luôn...
1.....
2.....
2.5...
3.....
*Có người --Giật giật-- quần em*
- Á! Em ở đây hồi nào vậy!
Con bé chỉ vào một góc tối của căn hầm.
- Em ngồi ở đó!
- Hả! Anh gọi nãy giờ sao không lên tiếng?!
Con bé túm lấy tay áo em nói lắp bắp...
- Điện thoại.. hết pin... rồi, trả lại anh nè!
Lấy bật lửa ra soi thử xem trong góc có gì thì thấy một cái lư hương.
Em ngẩn người rồi che mắt con bé, kéo nó ra ngoài căn hầm. Chị G thấy em nắm tay bé N đi ra thì mừng đến phát khóc.
- Lần sau không được chạy lung tung nữa nhé con!! Mẹ lo quá....
Sau đó thì em dẫn bé N lên phòng bệnh gặp dì, còn chị G đi kiếm bác sĩ để làm thủ tục xuất viện.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
