18)" />18)" />
Ở đây cũng là một địa điểm kì bí nổi tiếng về những căn biệt thự ma quái nằm lưng chừng đèo Prenn. Nghe nói khu vực này có một sự tích kể về cô gái buộc tóc treo cổ chết bí ẩn trong nhà hay hiện hồn về dọa du khách tham quan. Nếu có dịp em cũng phải vào đó xem thực hư mới được.
Trời mưa to như trút nước, tiếng gió rít trên từng tán cây nghe thật ai oán, não nề. Em kéo cửa kính ra nhìn chiếc xe tang đằng sau cho an tâm thì...\"không thấy đâu\".
- Quái thật...
Tưởng mình nhìn nhầm nên lấy tay quẹt nước mưa nhìn lại cho rõ vẫn không thấy! Em hét to:
- Bác! Bác ơi...Chiếc xe tang đâu mất tiêu rồiiii!!!!
Bố Quang hoảng hốt:
- Ủa! Xe đâu, tài xế đâu rồi??!!
Mẹ Quang:
- Có chuyện gì vậy cháu?
Bố Quang:
- Tài xế! Dừng xe dùm...
Mẹ Quang chui đầu qua ô cửa kính nhìn ra đường:
- Á! Quang ơiii..Con làm gì mà đứng dưới trời mưa thế?
Em:
- Cô nói gì vậy! Quang mất rồi mà
Bố Quang:
- Mình bị sao thế...
Mẹ Quang run lên cầm cập và khóc rất to, kêu gào tên Quang không ngừng. Em với một thằng bạn khác của Quang phải ôm chặt kéo cô ấy vào trong xe nhưng sức của 2 đứa cộng lại cũng không giữ nổi lúc này. Mẹ Quang vùng chạy bước xuống xe giữa cơn mưa, băng rất nhanh vào cánh rừng bên đường, em và bố Quang cũng chân đất nhảy xuống xe luôn dùng hết sức có thể đuổi theo sau.
- Bốp...
- AAAAAaaa....Quanggggg
Mẹ Quang ngã lăn ra đất vì vấp phải rễ cây, bùn bẩn bắn đầy mặt, tóc tai rũ rượi. Miệng vẫn không ngừng gào tên con.
2 thằng bạn của Quang cũng chạy theo sau - chân tay lấm lem bùn đất. Một đứa bị đá cứng rạch gót chân chảy máu phải đi cà nhắc, chắc vì lo cho mẹ Quang nên ai cũng chạy gấp cả mà không để ý địa hình xung quanh.
Cả bốn người cuối cùng cũng giữ chặt cô ấy, bố Quang ôm chầm lấy vợ khóc nghẹn rồi bế về xe.
- Mình ơi...Huhu...
Lúc quay trở lại, tất cả đều bất ngờ khi thấy chiếc xe tang đã ở đằng sau lúc nào không hay.
Mẹ Quang nhìn thấy xe tang thì giãy dụa:
- Con trở lại rồi...Quang ơi...
Bố Quang tức giận gọi tài xế ra hỏi chuyện...
Tiếng mưa rơi rất to nên em không thể nghe rõ được 2 người đã nói gì, nhưng có vẻ là chiếc xe tang bị trục trặc lúc ở khúc quanh...làm cho ông tài phải dừng xe lại để xuống kiểm tra, nhìn áo quần ông ta ướt át hết cũng đoán được phần nào.
Đến chiều tối, cơn mưa dông dứt hẳn, xe cũng vừa chạy về tới nhà của Quang ở Đà Lạt.
Em xuống xe đi lòng vòng quanh sân cho tỉnh táo thì thấy họ hàng nhà Quang kéo đến rất đông, một số người đến trông coi xe linh cửu, một số dẫn mẹ Quang vào phòng thay đồ, sửa soạn bữa tối.
Bố Quang:
- Cháu vào nhà nghỉ ngơi đi, hôm nay 2 bác lại làm phiền cháu nhiều rồi...
Em:
- Không sao đâu ạ! Cháu vẫn ổn!
- Bác đi xem huyệt trước, cháu ở đây đừng đi lung tung không lạc đường nhé.
- Dạ! Bác yên tâm.
Một lúc sau, dàn trống kèn bắt đầu xướng âm, em không chịu nổi nhạc đám ma nên tìm cách xin phép đi ra ngoài luôn, chuẩn bị tinh thần cho việc thức trắng đêm nay
Mục đích chuyến đi Đà Lạt này của em vừa để thắp cho Quang nén hương, vừa để tìm tung tích của Sương vì nghe bác cô ấy nói hai người yêu nhau từ trước khi lên thành phố học.
Đêm qua đem bản nhạc về phòng nghiên cứu, em quyết định mang theo cả cuốn sổ lẫn tập nháp theo trong chuyến đi này, hi vọng tìm được manh mối nào đó.
Vừa bước ra cổng thì em vấp phải một cô gái đang hớt hải chạy vào khiến cả hai đều ngã lăn ra đất - chiếc kính cận của cô ta rơi cạnh chân em.
- Xin lỗi...xin lỗi anh...Tìm giùm em cái kính...hic
- Chị không sao chứ...Kính của chị này...
Em chợt ngớ người khi thấy khuôn mặt cô gái này giống hệt Sương, cặp ngực cũng khủng không kém, có điều qua cách ăn mặc thì chị ta trông rất chững chạc, lại bị cận thị nặng.
- Cảm ơn anh nhé...Hi!
- Gọi bằng \"anh\" thấy ngại quá, \"em\" sinh năm nhiêu?
- Em 91.
- Vậy bên này làm \"em\" rồi! Chị đến đây có việc gì vậy, đi đứng phải cẩn thận chứ...
- Á! Suýt quên, chị có việc gấp... Gặp em sau nhé...!!!
Chị ta phủi vết bụi dính ở tay áo rồi bước nhanh vào trong nhà Quang trước sự ngỡ ngàng của em.
Part 16:
21h đêm, tất cả dàn trống kèn đều ngừng xướng âm để ăn tối, nhờ vậy mà em mới dám bước chân vào cổng. Nãy giờ không chịu nổi nhạc đám ma nên em đi ra vườn hoa ở phía cuối làng ngắm cảnh rồi ngồi lướt facebook.
Thấy em trở về thì bố của Quang đã hỏi chuyện ngay:
- Nãy giờ cháu đi đâu mà không báo một tiếng vậy, bác đã bảo đừng đi đâu rồi mà?
- Cháu đi dạo quanh đây thôi ạ, ngồi xe từ sáng giờ tê cả người...
- Đi đâu thì đi nhưng buổi tối đừng ra chỗ vườn hoa nhé, nãy đi
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
