“Cậu có lạnh lắm không? Tớ cho cậu mượn áo nhé!”
Tiếng nói ấy lại vang lên, đôi mắt giờ lấp lánh ánh cười như vạt nắng nhảy nhót trên gương mặt cậu ấy.
“Không tớ không lạnh. Cám ơn”.
“Thân thể cậu đâu có biết nói dối. Nó đang run lên kia kìa”.
Tôi nhìn lại mình, đúng là tôi đang run thật. Nhưng chắc chắn tôi run không phải vì lạnh. “Mắt đen” cởi áo khoác ngoài đưa cho tôi:
“Khoác vào đi không tối về cậu sẽ bị cảm đấy”.
“Trông cậu cũng chẳng ấm áp hơn tớ bao nhiêu đâu”
Tôi nói vậy nhưng cũng lại đón lấy chiếc áo của cậu ấy. Có lẽ thêm một chiếc áo nữa có thể giúp tôi che giấu bớt sự “run rẩy” đang ngày càng tăng lên vì… bối rối.
“Thực lòng mà nói thì đúng là tớ cũng đang lạnh chết được đây”.
Tôi bật cười vì sự nhiệt tình thái quá của cậu ấy.
“Cậu tên gì?”
“Đông. Giáng Đông”.
“Tên hay nhỉ, kiểu như chỉ cần gọi tên cậu là mùa đông đến ngay lập tức ấy. Ai đặt cho cậu cái tên hay như thế?”
“Cha tớ”.
“Cha à? Sao lại gọi là Cha? Sao Cha lại đặt tên cho cậu như thế, phải có một ý nghĩa gì chứ?” …
Tôi nghĩ mình đã moi được đủ thông tin về Đông và cái tên có hẳn cả “điển tích điển cố” của cậu ấy chỉ sau buổi học đầu tiên. Đông sống với Cha. Cha của cậu ấy là “linh mục”. Điều đó cũng có nghĩa cậu ấy là trẻ mồ côi. Vào đêm giáng sinh, sau khi làm lễ ở nhà thờ về, nghe thấy tiếng khóc phát ra từ chiếc nôi mà Cha đã cố tình đặt bên cạnh khóm dâm bụt trước cửa nhà, chỉ cần như thế Cha cũng hiểu chuyện gì xảy ra. Đã quá nhiều đứa trẻ đến với Cha theo cái cách đơn giản và tàn nhẫn như vậy. Trong tu viện của dòng Cha, có cả một ngôi nhà nuôi dưỡng những đứa trẻ bị bỏ rơi như thế. Đáng lẽ Đông cũng được đưa vào đó nhưng thể chất cậu vốn yếu ớt từ nhỏ nên được Cha giữ lại bên mình, tự tay chăm sóc và nuôi dưỡng. Cha đặt tên cho cậu là Giáng Đông, để nhớ về cái đêm mùa đông buông xuống lạnh lẽo nhất, một đứa trẻ đã đến thế gian này, ngay trước giờ “Giáng Sinh”.
Cha được cắt cử về làm quản xứ ở nhà thờ thị trấn nên Đông cũng chuyển trường về đây.
“Vậy là tất cả những học sinh chuyển trường đều hội tụ trong lớp này cả” – tôi nói. Đông cười. Tôi không biết cách xoa dịu những nỗi buồn của người khác. Tôi chỉ cố tìm cách làm họ quên đi điều đó bằng việc lảng sang chuyện khác với một thái độ thản nhiên đến vô tâm vô tội. Và vì tôi tin rằng Đông chắc chắn không hề cảm thấy buồn hay xấu hổ về gia cảnh “đáng thương” của cậu ấy.
Tiếng chuông báo hiệu tan học vang lên. Đông đột ngột quay lại nói với vẻ thảng thốt:
“Tớ vẫn còn chưa biết tên cậu”.
Đó có được coi là một câu hỏi không nhỉ? Tôi cho là có!
“Nguyễn, tên của tớ là Nguyễn”.
“Gì Nguyễn?”
“Nguyễn Nguyễn”.
“?”
“À, họ của tớ là Nguyễn. Bố tớ đương nhiên rất tự hào với dòng họ danh giá của ông nên lấy tên Nguyễn Nguyễn đặt cho tớ. Để chỉ cần nghe tên thôi mọi người cũng đã biết nguồn gốc của tớ. Kỳ cục nhỉ?”
2. Mùa đông có Giáng Sinh.
Tôi đóng vai người chủ nhà dẫn Đông đi tham quan khắp mọi ngõ ngách trong thị trấn. Cậu ấy cứ háo hức như một đứa trẻ lần đầu tiên được khám phá thế giới. Đôi khi tôi thấy ghen tị với Đông.
“Tại sao đôi mắt cậu lúc nào cũng được nhìn những thứ xinh đẹp?”
“Ơ, thì tớ chỉ thấy những thứ cậu chỉ cho tớ thôi mà!”
“Vậy tớ mới nói. Những thứ bình thường nhất trong mắt cậu cũng trở nên thật đẹp. Còn những thứ đẹp nhất trong mắt tớ đều trở nên thật bình thường”
“Có lẽ tại vì nhìn đâu tớ cũng thấy Chúa ở đó”.
“Có bao gồm cả tớ không?” – Tôi chỉ hỏi đùa.
“Tất nhiên rồi” – Đông lại trả lời rất thành thật.
“Có thật à? Nhưng sao tớ không thấy nhỉ?”
“Cậu phải mở tâm hồn mình ra. Khép lại đôi mắt của thể xác, mở đôi mắt của tâm hồn, để tình yêu của Chúa bước vào trong tim cậu… Giang tay ra cậu có cả thế giới”.
Tôi chưa bao giờ thấy “Chúa” theo cái cách mà Đông nói. Có lẽ Chúa là một ý niệm gì đó quá siêu hình còn tôi lại quá thực tế. Đông không bao giờ hiểu được điều ấy. Cậu luôn cho rằng chỉ cần mở lòng bất kì ai cũng có thể gần Chúa. Thì tôi chấp nhận, có sao đâu, chỉ cần được nhìn thấy ánh mắt lấp lánh và nụ cười ấm áp của cậu ấy mỗi lần nhắc đến “Chúa của cậu” thì bất cứ ý niệm siêu hình, kỳ cục hay vô lý nào tôi cũng có thể nuốt trôi được.
Đông dẫn tôi đi tham quan nhà thờ nằm trên đỉnh đồi. “Dưới chân đồi cậu là chủ còn trên đỉnh đồi tớ là chủ”, Đông nói rồi nháy mắt tinh nghịch. Tôi tự hỏi có bao giờ đôi mắt của cậu biết “ngừng” cười không hả Đông?
Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha ![]() |