Mình ngồi nói chuyện với Bà thêm 1 hồi nữa, biết được nhà chỉ còn bà với 1 đứa cháu gái đang học đại học ngoài hà nội.Nay cũng có về mấy ngày nhưng đang đi đâu không biết. Em nó hình như 93.Tiền bà vay để lo cho đứa cháu gái.
Ngồi 1 lúc thì đứa cháu gái bê một mớ rau muống dài loằng ngoằng về, mặc cái quần ống xăn lên đầu gối. Nhìn cũng khá xinh, đi học nên chân tay trắng trẻo. Tên Cẩm.
Sau 1 hồi thì nghĩ ở cái hoàn cảnh này thì nhà bà chắc không có trả, mà cũng không biết bao giờ mới trả được. Nên mình gọi em Phương ra nói nhỏ. Ý của mình là thôi, để mình bỏ số tiền đó, coi như bà đó nợ mình. Nói chỉ nhờ em phương giữ kín cho thôi. Rồi mình kêu em Cẩm ra, nói cho em ý mình, ban đầu em nó không chịu, sau mình phân tích, bảo lúc nào em ra trường có thì trả anh. Nhờ em nó ký 1 phát vào giấy tờ rồi về. (Mình cũng không phải cái sỹ gì đâu nhé, tại nhìn từ cái hoàn cảnh gia đình mình trước đây cả thôi).
Trên đường về thì em Phương ngồi kể đủ thứ, nào là thích gì, muốn gì. Mình thì cứ kệ cmn, về nhanh nhanh ngồi cái cho khỏe người.
Sáng không có tin nhắn của em Lương nhé. Giờ làm việc tiếp thôi, ông sếp lại ra ngoài
to be continue …
tiếp theo
Update tí buổi trưa nhé.
Trưa 11h30 mình chạy xe về nhà ăn giỗ (nhà bố nuôi). Khổ sở lắm, đường xa, lại nhiều bụi. Về đến nơi thì mọi người đã nhập cuộc được nửa đường, mình chống xe rồi vào luôn.
Ngoài những người anh em bên nhà bố thì có cả em Lương. Thấy mình em ấy đi xuống lấy thêm bát đũa. Hôm nay em mặc cái áo thun vàng, quần jeen, nhìn gọn. Chắc em nó cũng mới làm gì xong vì thấy trên mặt còn vương mồ hôi, dính chút tóc vào má.( Lúc này nhìn Lương đảm đang lắm các thím ợ, giống như 1 người con dâu ấy).Mình vào chào các cô các bác các chú xong thì Lương vừa lên. Lúc lên em thấy mình nên chào.
“Anh về đấy rồi ạ, mệt không anh”
“Ừm, cũng bình thường, em qua lâu chưa”
“Dạ, em qua từ sáng đi chợ với cô luôn”
“Ừm..may có em nhỉ”
“Hì. Thôi anh ngồi xuống đi”
Lương chỉ mình ngồi vào cái chỗ Lương vừa đứng lên. Mình ngồi xuống thì nhờ Lương ngồi đâu.
“Em cũng ngồi xuống luôn đi”
“Dạ, em no rồi, anh cứ ngồi đi”
“Thôi, ngồi xuống luôn” Vừa nói mình vừa cầm tay em Lương kéo xuống (cái này phản xạ tự nhiên thôi nhá các thím).
Lúc đo thì mấy chú với bác nói xen vào.
“Chà, coi 2 đưa bây kìa”
“Làm gì thì làm cho mấy chú bác ăn cỗ đi”
…
Khi đó nhìn em Lương mặt đỏ, thẹn thùng, rồi ngồi xuống bên cạnh mình. Mình lao vào cuộc chiến rượu với mấy chú bác. Thỉnh thoảng em Lương lại gắp cho mình một miếng thức ăn. Cũng may, không có chắc mình chả kịp ăn gì, về muộn nên các chú các bác chúc tới tấp.
khoảng 1h kém thì xong, em Lương cùng mẹ nuôi, gì dọn chiến trường, mình ra ngồi nc với các chú các bác tí rồi đi làm, trước khi đi mình qua chào mẹ ,gì, em lương. Vừa chào thì em Lương đứng lên.
“Anh đi ạ”
“Ừm, em giúp mẹ với gì cái nha”
“Hì…”
Rồi mình đi làm. Nhìn em Lương giữa lúc đi chơi với lúc làm việc nhà khác nhau. Lúc đi chơi có vẻ sắc sảo thì về nhà lại thấy mặn mà, đảm đang, nhưng cái ánh mắt thì vẫn nhìn đằm thắm như thế.
PS:Mình update tí buổi trưa thôi nhé, trưa mai review cho mọi người, giờ để hồi tưởng chuyện cũ tí, chiều update thớt kia.
to be continue …
tiếp theo
Update buổi chiều.
Định không update nhưng thôi, nán lại tí update tí cho có không khí.
Đầu giờ, lúc update xong tí ti buổi trưa, ngồi thêm tí rồi mình nhắn tincho Lương. Để hỏi coi Lương về nhà chưa.
M:”Ừm, em về bên nhà chưa?”
L:”Dạ, em dọn xong em lên trường luôn”
M:”Chết, sao lên trường mà còn ở lại dọn”
L:”Dạ, thì em dạy 3 tiết sau thôi anh ạ”
M:”Ừm, sắp vào lớp chưa? Nãy chắc
nhỉ?”
L:”Cũng mệt gì đâu anh, em quen rồi. hì”
M:”Không mệt mà mồ hôi nhễ nhại thế”
L:”Hì, tại người em dễ ra mồ hôi”
M:”Chả tin”
L:”Hì. Thôi em lên lớp đã anh nha”
M:”Ừm, em lên đi, tối anh qua chở”
L:”Dạ”
Nhắn tin xong thì bé Phương quay sang hỏi.
“Nhắn tin cho ai mà tin về liên tục nhở”
“Kệ anh, quan tâm chi”
“Thấy chói tai nên hỏi cái thui”
“Ờ, bữa sau bịt tai lại”
“Hứ, anh để chế độ rung đi”
“Ko để, kệ thế, ai chịu đc thì chịu”
“Gớm mặt, mà sang chỉ em cái”
Xong quay sang chỉ cho nó, lần này nó hỏi về nghiệp vụ. Má nó, chỉ đi chỉ lại nhiều lần cái nghiệp vụ đơn giản mà nó cứ hỏi đâu đâu, ức chế mình bớp tay lên đầu nó một phát rồi lớn tiếng.
“Trời ạ, chỉ bao nhiêu lần, cứ làm đơn giản cần gì phải phức tạp lên mà em cứ hỏi đi đâu thế. ”
Tay nó luống cuống di chuột, nhìn rõ khổ. Rồi lại làm sai, mình buột miệng.
“Tôi lạy cô, cô tỉnh chút đi”
Đến đây nó ức chế mình thật.
“Này, em dốt đấy, không chỉ thì thôi, gì mà anh mắng em ghê thế”
Mặt nó đỏ đỏ, cúi cúi, hình như sắp khóc. Mấy bà chị mới ới lại.
Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha Tải Về Máy |