- Anh quá đáng lắm! Giờ em mới biết anh hổng nói thì thôi, anh mà nói rồi toàn những lời làm đau người khác. Anh thực sự muốn em rời xa anh đến như vậy sao?
- Anh không muốn ai rời xa anh hết, nhưng anh càng không hứng thú với việc giữ ai bên mình. Đến thì anh đón, đi thì anh chào. Đơn giản và dễ hiểu.
- Anh muốn em xa anh chứ gì? Được rồi! Em sẽ đi khuất mắt cho anh vừa lòng. Anh thật đáng sợ, giờ em mới nhận ra Thy nó rời xa anh là may mắn.
- Ừ!
- Hãy nhớ những gì anh làm với em ngày hôm nay. Nếu em hổng thể tiếp tục yêu anh thì em sẽ tiếp tục hận anh, chỉ có như vậy em mới hổng bao giờ quên thời gian sai lầm này của mình.
- Em không cần phải làm vậy! Anh không bận tâm đến việc em hận hay yêu anh. À nếu em đổi ý, anh sẽ cố gắng cắt đứt những mối quan hệ khác nếu em trở lại.
- Anh hổng cần phải khổ sở vì em như vậy Mon à. Em sợ con người anh lắm rồi!
- Ừ! Tùy em!
Nó mĩm cười trong điện thoại.
- Ngày mai em hổng còn ở đây, dù sao cũng từng bên nhau. Anh có muốn tới tiễn em đi hôn? Yên tâm em sẽ hổng làm gì anh đâu.
- Anh nghĩ mình không thích hợp với cảnh chia tay chia chân này đâu.
- Hổng tới thiệt sao?
- Để anh suy nghĩ lại. Thôi em nên ngủ sớm lấy sức mai đi! Ngủ ngon nhé!
- Anh!
Nó tắt điện thoại, đây là lần đầu tiên nó chủ động cúp điện thoại trước một ai đó quan trọng đối với nó. Phía bên kia nó nhìn thấy em ôm mặt ngồi xuống đường, điện thoại em vẫn còn sáng màn hình rơi xuống chân. Nó quăng luôn cái điện thoại của mình xuống đất bằng tất cả sức mạnh có được rồi dựa lưng vào tường. Nó mở mắt ra, khẽ quay mặt nhìn về phía Hân, em vẫn ngồi đó, nó cảm nhận được em đang khóc, muốn đi qua đó ôm lấy em mà xin lỗi lắm, nhưng nó không thể làm như vậy, chỉ biết chôn chân ở đây mà nhìn. Rồi cũng có người giải thoát cho cả hai, chị nhỏ đi ra, ngồi xuống kế bên ôm lấy nhỏ, sau đó một chút thì hai người dìu nhau vào nhà, cánh cổng sắt đóng lại nó mới dám đứng ra đường nhìn theo, hai tay cho vào túi quần nắm chặt. Mọi chuyện có lẽ sắp kết thúc thật rồi. Nó mĩm cười quay lưng dẫn xe ra, đề máy, bật sáng đèn chiếu vào hẻm. Những mảnh vỡ điện thoại văng tứ tung phía trước, mất khá lâu nó mới nhặt lại được chiếc sim điện thoại nhét đại vào túi rồi trở lại xe chạy sang nhà chị. Đến nhà, nó đi thẳng lên phòng, vừa nhìn thấy mặt nó chị đã nhún vai mĩm cười tỏ ra đã hiểu có chuyện gì đó vừa xảy ra với nó.
Nó mĩm cười kéo chị lại móc trong túi ra những phần còn lại của chiếc điện thoại.
- Còn dư điện thoại nào không? Cho nhóc mượn sài đỡ.
- Còn! Để chị lấy cho nhóc. Khùng hết sức luôn à!
Chị đi xuống nhà một chút rồi quay trở lên xòe tay đưa cho nó một chiếc điện thoại màu đen dán chi chít những ngôi sao màu hồng.
- Nè nhóc sài đỡ đi, điện thoại cũ của tên Phong đó!
- Ừ!
Cũng may nó luôn lưu số trên sim nên chỉ cần lắp vào là có đủ số điện thoại, nó dò số của chị Thủy.
- Alo chị nghe nè!
- Mai mấy giờ Hân bay chị?
- 11h bay, khoảng 9h có mặt để làm thủ tục đó em.
- Dạ! Em biết rồi.
- Ủa mai em sẽ ra tiễn nó hả?
- Chị đừng nói với Hân em hỏi giờ nha.
- Ừ!
- Nhớ đó! Thôi chị ngủ đi! Mai đưa Hân đi xong chị điện thoại em biết mình đi caffe chơi.
- Ok Mon!
Nó tắt điện thoại đưa trở lại cho chị cất rồi nằm dài ra sô-pha nhắm mắt ngủ. Một lúc sau chị đi lại ngồi xuống nền ngả đầu lên tay nó.
- Mai bé Hân đi rồi hả nhóc!
- Ừ!
- Nhóc sẽ ra tiễn chứ?
- Nhóc không biết nửa!
Nó ngả đầu hít lấy hương thơm từ mái tóc của chị, xoa nhẹ lên vai…
- Nhóc thay đổi rất nhiều với cô ấy…nhóc đã làm chuyện rất tệ, rất tàn nhẫn với Hân. Chắc cô ấy đau nhiều lắm chị à!
Chị ngẩn mặt nhìn sâu vào mắt nó, tay vuốt nhẹ lên mặt nó.
- Chị biết! Chị còn biết bé Hân đau một thì nhóc của chị đau mười…hihi còn một người khác còn đau tới một trăm.
Nó giật mình, rồi nó cuối xuống mĩm cười nhìn chị.
- Vậy cho nhóc xin lỗi người khác nha. Sắp kết thúc rồi…sắp hết chuyện rồi.
- Hihi! Đồ ngốc!
Chị cười nhẹ xoay lưng lại kéo tay nó làm gối ngả đầu vào nhắm mắt. Nó thở phì một cái, căn phòng lại im lặng đến nao lòng, nó mĩm cười chìm vào giấc ngủ, ngày mai, có ai đó lại xa. Nửa đêm thức dậy, miệng khô khốc loay hoay làm quen với bóng tối để tìm nước uống, không ở đâu xa, ly nước nằm ngay trên bàn trước mặt. Nó mĩm cười, chắc là chị rót sẵn để trên bàn cho nó đây, uống nước xong nó mới lắc đầu đứng dậy ẵm chị lên giường, đắp mền chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên một tý rồi cầm ly nước kéo ghế sát ban-công ngồi. Bên ngoài khung tường bằng kính không có trăng, càng không có ngôi sao nào trên nền trời, chỉ có ánh đèn phía ngoài cổng là nguồn ánh sáng duy nhất. Bốn giờ sáng, có một thằng nhóc ngồi đó chờ trời sáng, tâm trạng nôn nao cứ như sợ muộn giờ đi xa vậy.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
