+ ủa nãy Linh kêu Trung là \"anh\" hả
Lúc này em ngại đỏ hết mặt lên, nhìn hai má hồng hồng dễ thương lắm. Giống vầy nè ->
+ tự nhiên kêu anh tỉnh bơ, bạo dữ
- tại lúc đó người ta mất tự chủ chứ bộ
+ ờ thì mất tự chủ, ha ha ha
- muốn cười ko - mặt em hằm hằm một đống nhìn nổi da gà
+ ko, ko cười nữa. Mà thôi giờ lỡ rồi đổi xưng hô luôn nha Linh, à nhầm em
- đổi lúc ko có ba mẹ thôi về nhà có người lớn ko kêu được đâu
+ ừ Trung, à anh cũng tính nói vậy
Thế đó, mình và em đến với nhau nhẹ nhàng như vậy, cả hai chưa một lần nói tiếng yêu cũng chưa một lần tiến xa hơn những cái nắm tay và những cái hôn. Mối tình học sinh của lứa tuổi tụi mình trong sáng và hồn nhiên vậy đó, giờ nhìn tụi trẻ cấp 2 cấp 3 chưa gì đã vô hotel ầm ầm rồi chia tay rồi thay bồ xoàng xoạch mà lắc đầu
Tụi thời gian cứ êm đềm trôi, mình và em vẫn yêu nhau trong sáng và đặt mục tiêu dài hạn là lên đại học, quyết tâm học tốt ko để chuyện học hành bị ảnh hưởng. Em bắt mình phải cày top, ừ thì cày để còn làm cặp đôi quyền lực trong lớp, tháng nào em cũng nắm top 1 còn mình thì vòng vòng trong 5 top đầu vì tính mình không thích đặt vấn đề học lên hàng đầu vì còn dành thời gian cho các thú vui khác và còn bày trò phá trường phá lớp nữa chứ. Ngày xưa mình mê game lắm, đây cũng là một trong những lí do làm mình xa em
Mình và em bên nhau từ lúc 20-11 năm lớp 10 cho đến ngày sinh nhật em 14-12 năm sau thì xa nhau. Ko phải xa nhau do tụi mình chia tay mà là do em mất, lí do em mất thì mình ko muốn nhắc nhiều nên tóm gọn như vầy
_ Gia đình em có một công ty tư nhân nho nhỏ, em là chị cả cho nên ba mẹ ép em phải thi vô ngoại thương và theo quản trị kinh doanh để sau này tiếp quản cty
_ Em thì ước mơ và đam mê là kiến trúc sư, 2 ngành nghề hoàn toàn trái lập nên em và ba mẹ cãi nhau nhiều lắm. Mình cũng dỗ em nhiều lắm khi em khóc sau khi cãi nhau với ba mẹ nhưng ngày xưa mình rất là ngu nên cũng ko tìm hiểu sâu xa nguyên nhân vì chỉ nghĩ đó y chang mình với ba mẹ cũng hay cãi khi bất đồng quan điểm rồi lại bình thường trở lại và do em con gái nên khóc vậy thôi
_ Gia đình em thì ép em rất là nhiều, luôn bắt em nằm trong top 1 để có thể nở mày nở mặt với họ hàng và bạn bè của họ và cả những đối tác làm ăn nữa. Áp lực đè lên em là vô cùng lớn, mình ngày xưa như đã nói thì mê chơi, vô tâm, ko hiểu tâm lí nên những áp lực đó mình ko biết để mà cùng em giải tỏa nó đi
_ Vào một ngày khi em chịu hết nổi những áp lực đó thì em chọn cách là cắt cổ tay tự tử
_ Những điều trên mình chỉ biết sau khi em mất ba mẹ em dọn phòng cho em thì đưa mình cuốn nhật kí của em và khi đọc xong mình hận bản thân mình vô tâm + ngu quá nên đã góp phần giết em
Mình vẫn còn nhớ như in ngày hôm đó, lúc đó mình tính qua rủ em đi mua cái lắc chân với lí do tặng em gái để rồi tối mình sẽ qua tặng làm em bất ngờ. Cả ngày hôm đó sinh nhật em nhưng mình ko hề có bất cứ động thái nào là nhớ tới ngày đó, mình lên kế hoạch là mượn nhà thằng bạn để làm tiệc cho em, cũng hè với đám chơi thân là như vậy để tạo cho em bất ngờ, mọi thứ trong chương trình mình và đám bạn đều đã chuẩn bị xong chỉ chờ tới 7h tối là chạy
Nhưng kế hoạch mình cũng là một lí do khiến em tưởng tới người cuối cùng em tin tưởng và thương yêu nhất cũng ko quan tâm tới em nên em làm điều dại dột trong một phút mất tự chủ
Đáng lẽ em sẽ ko chết nếu như mình qua sớm 5p, chỉ cần 5p là đã ko mất em, cũng chỉ vì game làm mình nấn ná chưa muốn qua rủ em đi mua lắc. Lúc mình qua thì em đã mất rất nhiều máu, mình lập tức bồng em chạy đi cấp cứu vì nhà em và mình ngay ở chợ Tân Bình cách bệnh viện thống nhất 500m nên mình bồng em chạy hết tốc lực tới bệnh viện để cấp cứu, trên đường em trăn trối rất là nhiều. Mình cũng nói hết kế hoạch ra, em mỉm cười rồi xin lỗi mình nhiều lắm vì đã ko tin tưởng mình, vì đã làm chuyện dại dột nhưng tất cả đối với mình lúc đó ko gì quan trọng bằng việc làm sao cứu em
- anh hứa với em một điều được ko
+ em nói đi điều gì anh cũng chấp nhận hết
- anh quên em đi, hứa với em phải sống tốt, phải sống với ước mơ và đam mê của mình. Hãy coi như đây là một cơn ác mộng, khi anh tỉnh lại sẽ quên hết tất cả. Hứa với em anh phải quên em đi, được ko
+ anh hứa anh hứa, đừng bỏ anh Linh ơi
Lúc mình bồng em vô tới phòng cấp cứu thì em chỉ còn thoi thóp, cái áo hôm đó tới giờ mình vẫn còn giữ, cái áo trắng thấm đẫm máu của em mình vẫn treo trang trọng trong tủ mình để nhắc mình nhớ ko bao giờ mình được phạm sai lầm lần nữa
Trong tất cả những điều em hứa thì mình chỉ thực hiện được một điều là sống tốt, mình từ bỏ đam mê để theo chuyên ngành tâm lí với một mục đích là khi bất kì một ai xung quanh mình, bạn bè hay người thân và cả những ai mình quen biết mà cần tư vấn tâm lí hay gì thì mình sẽ luôn sẵn sàng để giúp họ. Do ngày xưa mình ko hiểu ko biết tâm lí nên mất em, nếu ngày xưa mình được như hôm nay thì có lẽ giờ này tụi mình đã có con rồi
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
