Còn một chuyện quan trọng hơn. Tôi khởi động lại điện thoại, nhắn cho thằng Tùng.
- Mày đang ở đâu?
- Hú Vía café chị ơi, mau lên đi.
- Mày đùa tao à? Tên quán gì mà kinh dị vậy?
- Không đùa mà, nhanh lên, 1169 đường Láng.
Sập nguồn, tôi phi như bay đến chỗ nó. Một thằng con trai mà không bao giờ tự bảo vệ nổi mình, cảm giác muốn che chở bùng lên trong tôi.
Đến nơi, tôi thấy nó đang bị khoảng bốn, năm gã lực lưỡng vây quanh, thằng này làm nên hậu họa gì mà lại bị côn đồ tìm đến thế này. Nhưng hình như không phải đánh nhau, tôi thấy mặt bọn này không hung tợn, mà nhìn thằng Tùng với ánh mắt âu yếm một cách kì quái. Tiến gần tôi nghe loáng thoáng mấy câu mà tôi không tưởng tượng nổi là mình sẽ được chứng kiến.
- Đi với bọn anh đi, để anh nói nhiều quá rồi đấy, anh biết em cũng thích mà, đi đi không hối hận đâu, bọn anh đẹp mà, đúng không?
Choáng váng mấy giây, phải cứu thằng Tùng ra ngay khỏi đó thật, tôi liều mình xông vào giữa, lấy tay dúi đầu thằng Tùng xuống.
- A thằng này, mày lại trốn ra đây ăn trộm ăn cướp của người ta đúng không! Về ngay cho tao.
Mấy gã kia ngơ ngác chưa kịp hiểu gì, tôi liền quay ra cầu xin rối rít.
- Nó đã lấy cái gì của mấy anh rồi, cho em xin lỗi, em xin trả lại. Đừng đánh nó, nó nghiện không được cho tiền chích hút nên mới giả vờ ăn mặc tử tế di ăn trộm thế này. Em xin các anh…
Tôi nói như bài diễn văn, mấy gã cao to trợn mắt không nói được gì cả, bấm nhau bỏ đi. Thằng Tùng mặt cắt không còn giọt máu, leo lên xe tôi ngồi im im. Tôi cũng mệt không thở ra hơi, ngoái lại trêu cho nó đỡ sợ.
- Gái Tùng, mày làm thế nào mà cuốn hút được hẳn mấy anh Gay đẹp như tượng thần Hy Lạp thế?
Nó không nói gì cả, tôi ngồi trước cười ha hả. Chợt thấy tiếng động lạ phía sau. Thật không ngờ, nó đang khóc.
Tôi phi xe lên cầu Long Biên, hai đứa ngồi tựa vào thanh sắt xưa cũ trên thành cầu, ngắm đêm đang buông dần xuống mặt nước. Gió lau khô khuôn mặt búng ra sữa của thằng Tùng. Một lần nữa thực tế lại chứng minh: mỗi con người trong cuộc đời này, đến với nhau đều do nhân duyên cả.
Đêm hôm đó Tùng kể hết với tôi, không phải tự nhiên nó lại kì lạ như vậy. Tùng cũng là một người đồng tính, và còn xui xẻo hơn tôi, gia đình nó đã biết chuyện. Hằng ngày nó đều đối mặt với ánh mắt kì thị từ chính bố mẹ nó. Mẹ nó là bác sĩ, luôn có một niềm tin rằng sẽ chữa khỏi được “bệnh” cho con trai mình. Tôi thở dài, cả hai đều là những người khốn khổ. Khi một người bàng hoàng với sự thật khó tin từ đứa con mình rứt ruột đẻ ra, còn một người luôn sống một cuộc sống nặng nề khi mình là gánh nặng tinh thần cho cha mẹ. Tôi ôm lấy nó như một đứa em gái bé nhỏ, thấy trong lòng mình cũng đang chảy ra mặn chát. Tôi kể câu chuyện của mình, Tùng im lặng, rồi nó chợt cười.
- Giá như bây giờ nhảy xuống dòng sông này, lúc bước lên, em và chị trở thành hai con người khác, thì tuyệt vời lắm, chị nhỉ!
- Ừ, rất tuyệt vời. Estupendo!
Tôi nhếch khóe miệng thành một nụ cười méo mó. Đúng.Tôi là một gánh nặng tinh thần cho Nga, kể cả khi em còn chưa hề biết sự thật.
Uể oải bước chân trần về phòng, tôi giật mình khi mẹ đang ngồi trước máy tính của tôi. Tôi ngay lập tức giật lấy, trang facebook tên Minh vẫn còn chưa kịp tắt, mẹ không nói một lời bước ra ngoài. Dự cảm không lành, có thể tôi sắp trở thành Tùng phiên bản 2.
***
Mẹ tự nhiên vồn vã với tôi hơn, dù bình thường đã rất chiều chuộng tôi. Mẹ bảo tôi đi học làm bánh cho ra dáng nữ công gia chánh, rồi lại giục tôi mau đưa bạn trai về ra mắt. Tôi biết có điều gì đó không ổn. Thở dài. Với tay lấy một lát bánh mì, tôi vội vã đến trường, những buổi học cuối cùng của năm hai.
Nga ngồi một mình trên băng ghế đá, nắng len lỏi từ tán cây đằng sau rọi phía sau lưng em, làm mái tóc chuyển thành màu hung đỏ. Tôi nhẹ nhàng đến bên ngồi. Em quay sang tôi vẫn nụ cười thường nhật, ánh mắng chừng như có điều gì mệt mỏi. Tôi không nói gì.
- Tớ thích một người Linh ạ! Người đó giống cậu lắm.
Tôi như rơi xuống vực thẳm, vừa có cảm giác có lực đẩy nào đang nâng lên, vừa đối diện với sự rơi tự do không biết đáy. Cố nặn ra một nụ cười. Người em thích là tôi, nhưng lại không phải là tôi.
- Nhưng chắc tớ không nên tiếp tục nữa Linh à.
Tôi vẫn không nói được câu nào, chỉ cười vô hồn như vậy. Em quay vội đi lau cái gì vương trên má, rồi tạm biệt tôi để vào lớp học. Tôi đã dần cảm nhận được cái cảm giác bị bỏ lại. Nhưng lỗi không phải ở em, một nửa là do tôi, một nửa là do trò đùa của số phận. Không một ai có thể tỉnh táo khi đã đắm chìm trong tình yêu thực s
Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha ![]() |