18)" />18)" />
Quang:
- Mày cởi đồ ra đi! Tí tao mệt thì mày lên...
Rồi Lan và Quang trèo lên giường hành lạc trước sự chứng kiến của em. Nếu đây là một bộ phim jav thì em chính là thằng quay phim, cảm giác thật khó chịu nhưng vẫn phải ngồi yên thực hiện vai trò của mình.
\"Liệu mình có nên xxx bây giờ không? Xếp hình chắc phê lắm...Hay là đi về?\" - Đó là suy nghĩ trong đầu em lúc đó.
Còn nếu bỏ chạy thì em tự thừa nhận mình không phải đàn ông rồi. Thằng nào chả có máu dâm trong người, không dâm ít thì cũng dâm nhiều. Hôm nay được đưa mồi đến tận miệng, không ăn thì đợi đến bao giờ.
Nhìn thấy khuôn mặt đầy biểu cảm của Quang và Lan trên giường, em không khỏi nghĩ về Sương, người đã trao hết tình cảm cho nó.
Rồi trong một tích tắc, em cảm thấy bản thân mình thật ngu ngốc, sao lại đi tin một thằng bạn khốn nạn như Quang. Ông cha ta có câu, \"chọn bạn mà chơi\"...nếu cứ tình hình này thì em sẽ trở thành một con người khác mất.
Em muốn chạy ngay về nhà Sương rồi kể cho cô ấy biết hết mọi chuyện xảy ra ở đây, khuyên Sương tránh xa tên khốn nạn này.
....
[Điện thoại bỗng nhiên đổ chuông, là cuộc gọi từ ông chủ tiệm pizza">
- Alo!
- Cậu giao bánh xong chưa, sao chưa thấy báo cáo!
- Dạ! Em về ngay đây...
Nãy giờ em quên béng mất chuyện ông chủ nói hồi chiều, giao bánh xong thì trở về tiệm báo cáo một tiếng mới được về.
Nhân lúc 2 người kia không để ý thì em mở cửa chuồn luôn. Trước khi về còn được bà cụ quản lí nhà nghỉ đưa cho một cuốn sổ tay với yêu cầu gì đó mà em không nghe kĩ vì ông chủ gọi điện trách móc liên tục, em nhét đại nó vào túi rồi phóng xe đi.
...
[1h sáng">
Lại là một đêm khó ngủ, những chuyện xảy ra hồi nãy chợt ùa về trong tâm trí em, hình ảnh cô gái trong bộ đồ lót làm thằng nhỏ của em bật dậy...
- Xin lỗi thằng em nhé! Anh nghĩ mình chưa nên làm chuyện đó sớm, đừng có biểu tình nữa mà...
Em nằm nghiêng qua một bên và cảm thấy thứ gì đó cấn cấn, không phải là thằng nhỏ mà chính là cuốn sổ tay trong túi áo.
Một tay với lấy cây đèn bàn ở đầu giường, một tay em cầm cuốn sổ lên soi xem trong đó có gì.
- Ủa! Là một bản chép nhạc!
Em vốn kém âm nhạc từ bé, hát còn lạc âm huống gì đến việc đọc sheet nhạc, bó tay .com rồi.
- Bà cụ đưa cho mình bản nhạc để làm gì nhỉ?
Cố nhớ lại lời bà cụ nói nhưng chả ra cái cóc khô gì nên em quyết định cất nó rồi nằm ngủ, hôm nào rảnh chạy qua hỏi Sương thử xem vì em ấy có chơi piano.
...
[Những ngày sau đó">
2 hôm tiếp theo cũng không thấy Quang đến lớp, không biết nó có muốn học đại học nữa không hay nghỉ luôn. Đang trầm tư suy nghĩ về chuyện hôm bữa có nên đem kể với Sương không thì điện thoại đổ chuông.
- Alo, ai đấy?
- Anh H đang ở đâu vậy!
- Ủa! Sương hả? Sao em lại biết số điện thoại của anh?
- Em hỏi chị của anh. Anh đang ở đâu đấy? *sụt sịt*
- Anh đang ở trường, có chuyện gì không em!
- *sụt sịt*
- Sương, em đang khóc à!
- Anh qua chung cư đón em với, em mới hay tin anh Quang bị tai nạn mất hôm qua rồi!
- Cái gì! Sao lại thế được? Hôm bữa đi giao pizza anh còn gặp nó mà!
Con người sống chết có số, như vừa mới hôm qua còn xưng nhau bằng \"mày\", \"tao\", \"anh\", \"em\", nhưng hôm nay đã phải vĩnh viễn rời xa thế giới này, không ai lường trước chuyện sinh tử được.
Em phóng xe tới chung cư ngay để xem thực hư ra sao, rồi chở Sương đến bệnh viện nhìn mặt Quang lần cuối. Sương khóc rất to làm lưng áo của em ướt nguyên một mảng lớn vì nước mắt.
Sau khi tai nạn giao thông, khuôn mặt Quang gần như bị biến dạng hoàn toàn, người ta chỉ có thể nhận ra tên tuổi nạn nhân qua thẻ chứng minh nhân dân và địa chỉ người thân lưu ở trong danh bạ điện thoại. Vì Sương là bạn gái của Quang nên cũng được gọi đến để nhận dạng người thân.
Đứng trong nhà xác lạnh lẽo âm u sặc mùi tử thi, mùi máu, nhìn cái xác cứng ngắc trên giường, em không muốn nghĩ đó là Quang, thằng bạn em từng ngồi cạn chung chén rượu. Nhưng sự thật là sự thật, Quang đã chết vì bị ô tô cán qua người.
Sương đứng một góc cạnh giường Quang nhìn một hồi lâu và im lặng, tay che miệng như không để ai nghe thấy tiếng nấc.
Những vụ tai nạn giao thông đường bộ thật khủng khiếp, hàng ngày có biết bao nhiêu người đã ngã xuống lòng đường và mãi mãi không nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa.
- Hai anh chị có nhận ra người này không?
Người y tá chỉ tay vào cái xác ở giường bên cạnh, hình như đó là xác của một nạn nhân là nữ.
Em mở chiếc khăn che mặt và chợt nhận ra đó là xác của Lan, cô gái hôm nọ ở trong nhà nghỉ với Quang. Đôi môi đỏ mọng giờ chỉ còn một màu tím sẫm, thân thể hồng hào đầy đặn đã không còn nữa thay vào đó là những vết trầy xước khi bị kéo lê trên lòng đường.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
