18)" />18)" />
Cặp mắt chị ta vẫn mở, vẫn nhìn trừng trừng như xoáy vào tâm can khiến em phải kéo chiếc khăn lại không muốn nhìn thêm nữa.
- Tội thật, cô ấy còn trẻ quá, chết rồi nhưng vẫn không nhắm mắt. - Người y tá nói.
- Em biết! Chị này tên Lan, là người hay đi với Quang, nhưng em không biết mối quan hệ giữa họ là gì!
- Hôm qua hai người này chở nhau đi đến ngã ba, lúc sang đường thì bị ô tô đâm chết. 2 em biết thêm thông tin gì về nạn nhân thì nói cho chúng tôi biết nhé.
- Vâng!
Hoàn tất thủ tục nhận dạng xong thì em đưa Sương trở về nhà, cô ấy vẫn im lặng như lúc ở nhà xác.
*Sương ôm chặt lưng em và thút thít khóc*.
- Tại sao những người em yêu qúy đều lần lượt bỏ em mà đi!
- Sống chết có số, lỗi không phải do em..
- Thầy bảo em có số sát phu, những ai ở cạnh em sẽ gặp xui xẻo. *sụt sịt*
- Anh không tin vào chuyện đó, có thể ông ta bịa ra đấy.
- Nhưng anh Quang đã...
- Quang nó làm việc có lỗi với em trước, âu cũng là quả báo. Em đừng nghĩ tới nó nữa, hãy mạnh mẽ lên.
- *sụt sịt*
- Em đừng khóc nữa, anh dìu em lên nhà, chợp mắt một tí cho nhẹ nhõm.
Biết là lời khuyên của mình trong trường hợp này là vô ích nhưng em vẫn khuyên, khi tĩnh tâm lại có thể Sương sẽ đỡ hơn nhiều. Cảm giác mất đi người yêu, người thân hoàn toàn khác với những cảm xúc thông thường.
- Anh về nhé! Cần gì cứ gọi anh...
- Vâng... *sụt sịt*
Lúc xuống bãi đổ xe, em nghe thấy tiếng kèn đám ma phát ra từ nhà của Quang. Một làn gió xoáy từ lòng đường thổi lên cuốn theo những hạt bụi bắn mạnh vào mặt khiến mắt em cộm đau và rơm rớm nước mắt, đó như một dấu hiệu báo trước những chuỗi ngày khủng khiếp sắp xảy ra.
Part 14:
Hôm sau, bố mẹ Quang được nhận thi thể con để chuyển về quê an táng sau khi hoàn tất thủ tục xác nhận người thân với bệnh viện.
Quang vốn là một đứa thông minh, học giỏi, lại hòa đồng với bạn bè,... nhìn bố mẹ nó khóc làm em không kìm được nước mắt.
- Cảm ơn cháu đã đến giúp đỡ vợ chồng bác lúc tang gia nhé! - bố Quang nói.
- Không có gì ạ, cậu ấy là bạn cháu nên phụ giúp được cho gia đình bác là cháu yên tâm rồi.
- Cháu mệt chưa, ra phòng khách uống nước để bác trực cho.
- Vâng ạ! Còn việc thuê xe thế nào rồi bác?
- Sáng mai mới thuê được xe chở linh cửu, đêm nay cháu về nghỉ ngơi đi cho lại sức.
Trong đám bạn của Quang thì chỉ có em và 2 người nữa đến trông coi linh cửu.
- Lúc sống thì bạn bè vô số kể, đến khi chết hỏi được mấy ai quan tâm? Tình nghĩa con người với con người là đây sao.
Nhà chính của Quang ở Đà Lạt, còn nhà ở SG này chỉ là một tiệm tạp hóa bố mẹ nó thuê để phục vụ việc buôn bán.
Bà con, thân thích đều ở quê nên linh cửu của Quang sẽ được chuyển về Đà Lạt chôn cất. Trong chuyến xe tang đi Đà Lạt ngày mai, em cũng xin đi theo để giúp đỡ bố mẹ nó, nhìn hai người họ tiều tụy vì mất ngủ khiến em không thể làm ngơ.
Trời tối, em xin phép gia đình Quang trở về chung cư để chuẩn bị đồ đạc.
...
- Cháu về rồi đấy à? Nãy có con bé xinh xinh lên nhờ dì chuyển cho m bức thư đấy!
*Nói đến thư tay thì chỉ có Sương chứ không ai vào đây nữa - em chợt nghĩ*
- Bức thư đâu rồi dì, cô ấy còn nhắn gì nữa không ạ?
- Ở trên giá sách ấy, con bé gửi thư xong đi luôn.
- Cảm ơn dì ạ.
- Có việc gì to tát đâu mà phải cảm ơn. Tụi trẻ chúng m bây giờ yêu đương còn trao thư tay làm dì thấy nhớ lại hồi trẻ quá
- Dì hiểu nhầm rồi, không phải thư tình đâu.
- Mặt ngượng đỏ ra thế lại còn bảo không phải
- Thôi cháu đi tắm rồi nghỉ ngơi đây, sáng mai cháu có việc phải dậy sớm.
...
----Ục...ục...ào ào----
Em cởi bộ đồ ám mùi hương khói ra rồi thò tay vặn vòi nước.
- Lạnh quá...
Âm khí của người chết lạnh thật, nếu đứng trực quan thêm mấy tiếng nữa chắc em đổ bệnh luôn. Hồi trước cũng có nghe mẹ kể về triệu chứng mệt mỏi, chóng mặt khi người sống tiếp xúc với linh cửu, giờ chính bản thân mình trải nghiệm mới cảm thấy đúng. Kì lạ nhất là vết thâm sau lưng đã chuyển sang màu thâm đen, có vẻ nó đã phản ứng lại với âm khí ở nhà Quang.
Tắm gội xong xuôi thì em lấy bức thư của Sương ra xem.
Nội dung lá thư vỏn vẹn có 2 dòng:
\"Em xin lỗi anh H! Em sẽ rời khỏi đây một thời gian, anh đừng tìm em vô ích.
Nếu anh còn lo cho em thì hãy quên em đi, nếu không anh sẽ phải hối hận.\"
- Chuyện gì thế này! Tại sao em lại bỏ đi...?
Em vò nát bức thư trên tay nhét vào túi áo và chạy nhanh xuống nhà Sương ở dưới lầu 3 để hỏi cho ra lẽ.
---King koong---king koong---king koong---king koong---
Đến hồi chuông thứ 4 thì có một người đàn ông tầm 40 tuổi bước ra mở cửa.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
