- Đi kiếm you chứ ở đâu, hihi hỏi lạ.
- Kiếm tui chi?
- Chơi chứ chi. Mệt quá tính đứng đây hỏi hoài hả, lên xe đi ăn kem đi.
- Tự nhiên ăn kem gì giờ này, tui phải về.
- Mệt nha, cấm từ chối, lên xe mau.
- Ê! Nói chuyện gì kiểu ra lệnh hả?
- Ừ đó rồi sao?
Con nhỏ không nói không rằng nắm tay đẩy nó đi lại xe, một người đàn ông khá trẻ bước ra mở sẳn cửa xe gật đầu chào, nó chỉ kịp quay lại nói với thằng bạn đang đực mặt ra nhìn.
- Ê mày về trước nha!
- Khoan! Mà con nhỏ đó là ai mậy?
- Giang hồ chứ ai!
“Rầm” cửa xe đóng, nó không biết thằng bạn có kịp nghe để kêu người cứu nó khỏi tay con nhỏ giang hồ ngang nhiên bắt cóc nó đi ăn kem không nửa. Nó ngồi nhìn nhìn con nhỏ đang cười vui vẻ chồm lên phía trước nhìn đường.
- Nè! Sao you ở đây được vậy?
- Thì tui về Việt Nam chơi, tui kiếm you.
- Sao biết tui ở đây kiếm?
- Bí mật!
- Bí mật con khỉ. Mà về Việt Nam hồi nào?
- Tui về hai ngày rồi.
- Ba mẹ you đâu?
- Thì ba mẹ tui ở nhà chứ đâu.
- Nhà ở đâu?
- Nhà ở thành phố Hồ Chí Minh.
- Hả? Rồi sao you chạy tuốt ở đây?
- Tui đi kiếm you.
Nói chuyện với con nhỏ ngang ngược này thà nói chuyện với cái cửa sổ coi bộ sướng hơn, quê độ nó không thèm hỏi nửa, con nhỏ cười khúc khích vui vẻ nhìn đường tiếp. Xe dừng lại ở một quán caffe lớn nhất nhì thành phố (hồi đó vẫn là thành phố trực thuộc tỉnh). Con nhỏ hồn nhiên kéo nó vào trong quán rồi kêu ra cả đống kem, đếm cũng hơn chục ly đủ loại trên bàn. Nó còn chưa biết ăn món nào thì con nhỏ đã đưa ly kem con nhỏ vừa ăn mấy muỗng cho nó.
- Nè! Ăn đi! Kem ngon lắm luôn!
- Ờ ờ! Để tui ăn ly khác.
- Không! Ăn ly này đi!
- Nhưng…
- Ăn!
Con nhỏ trợn mắt nhét ly kem vào tay nó rồi vui vẻ cầm ly kem khác lên ăn. Nó lắc đầu ngồi ăn ly con nhỏ đưa. Lần này cũng không áp lực như lần trước vì lúc về nó có hỏi cô giáo mới biết ăn uống chung với nhau không có bị sida. Chưa kịp ăn hết ly này con nhỏ đã giật lại đưa ly khác của con nhỏ đang ăn cho nó. Cứ như vậy nó toàn phải ăn kem của con nhỏ chứ không được ăn ly nào chính thức là của mình, người gì ngang ngược kỳ cục. Ăn kem no nê, cái cổ họng của nó gần như đóng kem, rát rát mới được con nhỏ tha cho, chưa bao giờ ăn nhiều kem đến như vậy.
- Hihi đã hôn?
- Ờ! Rát cổ họng luôn chứ đã gì nửa.
- You ăn kem dở ẹc ha.
- Thì nào giờ có quen ăn kem đâu.
- Uhm!
Con nhỏ chưa chịu thả cho nó về, còn đòi đi vòng vòng thành phố chơi. Ô-tô cứ chạy vòng vèo khắp thành phố cho con nhỏ ngắm cảnh, luyên thuyên đủ thứ chuyện, con nhỏ kể tất cả những chuyện xảy ra với con nhỏ trong thời gian qua, từ chuyện con nhỏ vừa tự trồng được rất nhiều hoa trước sân nhà cho đến chuyện mấy tên con trai người nước ngoài theo đuổi con nhỏ ra sao. Nó ngồi im ru nghe, thi thoảng gật gù cười cho có lệ. Phát hiện ra cái mặt của nó có vẻ phân tâm không theo được những câu chuyện của mình, ngay lập tức con nhỏ nhéo mũi nó một cái nhìn chằm chằm.
- Nè! Nảy giờ you có nghe tui nói gì hôn hả? Bộ you hổng thích nghe chuyện của tui hả?
- Ờ không phải?
- Chứ sao mặt you ngơ ngơ vậy? Bộ you có chuyện buồn hen?
- Ờ không có.
- Có! Nói tui nghe coi, chuyện gì hả?
- Không có gì.
- Nói đi, nói tui nghe đi…đi!
Con nhỏ vỗ vỗ vai kê sát mặt vào nó thuyết phục, thôi kệ dù sao con nhỏ cũng phát hiện thái độ nó rồi, nói con nhỏ biết cũng không sao.
- Ờ! Tui được tuyển vô đội đá banh, nhưng chắc chắn nhà tui sẽ cấm không cho tham gia, chỉ bắt tui học thôi.
- Đá banh hả? Tui biết trò này. Bộ you thích đá banh lắm hả?
- Ờ! Tui mê lắm.
- Sao you hổng thử xin gia đình you.
- Khỏi xin cũng biết không cho. Tui lâu lâu đá banh với mấy đứa hàng xóm còn bị cấm suốt nói gì vụ này.
- Vậy you được đi đá bao lâu rồi?
- Tui đi tập cho đội được một tuần rồi. Ngày nào cũng phải nói dối kiếm cớ đi, giơ hết biết cớ gì rồi, đâu có nói dối mỗi ngày được. Mai tui chắc tui phải xin huấn luyện viên rời đội thôi, chán thiệt.
- Uhm! Khó thiệt hen.
Con nhỏ nhíu mày khoanh tay ngồi suy nghĩ, mặt con nhỏ căng thẳng còn hơn nó luôn.
- Nhưng you thực sự thích đá banh lắm hả?
- Uhm! Rất thích.
- Vậy you đừng bỏ cuộc, hãy cố gắng làm chuyện mình thích đi nè. Tui ủng hộ you.
- Ờ cảm ơn. Nhưng nhà tui không ủng hộ cũng như không.
- Hihi tui sẽ suy nghĩ cách giúp you được đi tập mà hổng ai biết.
- Cách gì?
- Tui sẽ nghĩ ra, tui thông minh lắm đó. Hihi mai you dẫn tui đi lại chỗ you tập luyện nha.
- Chi!
- Tui muốn coi thử. Hihi tui về đây chơi hổng đi với you tui đi với ai.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
