18)" />18)" />
- Hầy, em lo anh không thoải mái trong chuyện ân ái ư? Thử rồi biết, hôm nay anh ở nhà một mình, sao không vào phòng làm vài hiệp
- Biến thái! =.= Gửi anh lọ thuốc, cầm thấy mà bôi...Tôi xuống đây.
- Ờ! Đi cẩn thận nhé Sương. Ai lớp du.
Em về phòng liền mở gói thuốc ra xem thử, bên trong là một tờ giấy em nó viết tay gửi em.
- Vãi. Con nhỏ này thật là..., thời đại sms với internet rồi còn viết thư tay.
Nội dung lá thư:
\"Trường hợp của anh giống ông ngoại em lắm, rất giống bị ma nhập. Anh nên đến chùa chiền cầu siêu cho khỏi gặp họa sát thân. Chúc anh sớm tai qua nạn khỏi.\"
- Đù. Con nhỏ này hù mình à? Anh mày ăn ở tích đức thế sao gặp họa được.
Trong đầu em bây giờ là một dấu hỏi chấm về lá thư của Sương. Vết thâm tím sau lưng vẫn chưa biến mất hoàn toàn, ngẫm lại lời nó nói có vẻ đúng...em cần phải qua Tây Trúc thỉnh kinh ngay.
...
Hôm sau, Dì đi lễ chùa, em nằng nặc xin đi theo bằng được.
- Dì cho cháu đi theo với, Nam mô a di đà phật!
- Đi theo dì thì không được quậy lung tung nhé, ngồi yên đọc kinh và nhớ tắt điện thoại di động.
- Vâng ạ!
Dì dẫn em tới một nhà chùa ở quận 4, ở đây là nơi thờ Phật, quan thế âm Bồ Tát,... các nhân vật chỉ có trong Phật giáo mà em chưa biết tới.
Lúc đó đã xế chiều, người đi chùa đông lắm, em nhìn quanh cũng thấy được mấy bé ni cô mặc áo xám xinh quá trời quá đất.
Tưởng ni cô thì cạo đầu bôi vôi như trong phim mà vẫn thấy mấy ẻm nhuộm tóc vàng, bôi son đỏ lòm nên chắc chỉ kiểu nửa vời thôi.
Lúc này thì có một ông sư mặc áo cà sa đến gặp em bắt chuyện.
....
- Vị thí chủ đây đang bị yêu ma quấy nhiễu, trông thần sắc không được tốt. Nam mô a di đà phật!
- Sao thầy biết ạ? *dù không tin chuyện ma qủy nhưng nghe sư thầy nói thế nên em nghĩ mình bị ám thật*
- Sắc mặt nhợt nhạt, dáng đi không vững, da dẻ tím tái cho thấy thí chủ dạo gần đây gặp nạn khôn lường.
- Chuẩn cmnr thầy ơi! Help me, giúp con lần này đi, đội ơn thầy
- Đi theo ta!
Sư thầy dẫn em lên hàng đầu trước tượng Quan Âm, rồi các nhóm tăng ni lần lượt xếp hàng tụng kinh.
Tuy không biết gì về tụng kinh nhưng em cũng ngồi lẩm nhẩm theo mong tai qua nạn khỏi.
Đến cuối buổi, ông thầy còn dặn em đi đứng cẩn thận, cuối tuần nào cũng phải qua đây đọc kinh để hóa giải tai hạn.
Bước ra khỏi chùa, em lại cảm thấy mệt mỏi trong người, có lẽ lúc em bước vào chùa thì oan hồn không dám theo nên đứng nấp ngoài quán trà đá. Giờ em về nó lại ám vào, đù móa nó.
Dìu dì về nhà rồi em chạy xuống lầu ngay, mua cái card điện thoại nạp vì dạo này cần gọi điện nhiều.
F.A có khác, chắc cũng mấy tháng rồi chưa nạp card, toàn ngồi nhắn tin với tổng đài không mà tiền khuyến mãi vẫn chưa hết
- H phải không nhỉ?
- Uả, Quang... nhà mày bán tạp hóa ở đây à?
Thằng bạn cùng lớp ĐH em các thím ợ, mới đầu năm vào em cũng kết được một băng gồm mấy thằng bựa nhân thích bàn luận về chủ đề xxx và javhd.
- LOL, ra là chú mày, ở gần đây sao không nói tao! kaka
- Biết đéo đâu. Tao mới quen mày mà. hề hề.
Sau đó thì em vào nhà nó làm vài cốc rượu lạc, tiếp tục nói về gái gú, xếp hình các kiểu,... blah blah...
- Thế ra chú mày chưa có gấu à?
- Ừm, mới 19-20 tuổi thôi mà, hồi cấp 3 tao chỉ lo học nên chuyện yêu đương chả có nhiều kinh nghiệm. *làm mặt kiểu thanh niên nghiêm túc*
- Đù, hay là mày yếu sl
- Yếu cmm mày! Gái tỏ tình tao suốt này, mà hồi đó mẹ tao quản lí tiền bạc dữ quá, lấy đéo tiền đâu mà nuôi gấu. Nên mấy ẻm có bật đèn xanh là tao bảo có việc làm đã.
- Tao thì có gấu rồi!
- Đù móa, có gấu đéo \"share\" anh em mày? *chọc nó phát*
- Bài vở, deadline thì tao share được, chứ gấu...éo ngu mà share mày! Nhỡ tao bị mọc sừng thì sao?
- Hầy, sợ tao cưa gấu mày à! Yên tâm đi, tao xem mày như chụy nên không đụng vào gấu mày đâu. kaka
- Cái cc, làm thêm cốc nữa nào thằng lol.
Hai đứa quẩy đến 22h30 đêm thì em cáo từ vì hết uống nổi, bia thì còn trụ được chứ rượu tầm hơn chục cốc là muốn xả rồi.
- Về cẩn thận nhé mày, cần anh mày dắt về không?
- Khỏi. Mày lo dọn tiệm đi, cũng gần khuya rồi. Anh về nhá ku, bữa nào buồn tao sang.
Trong trạng thái mơ màng, em bước đi về phía chung cư. Đi bộ tầm chục bước qua trạm đèn xanh đèn đỏ thì em bắt đầu ói, cảm giác phê éo tả được. Ngước đầu nhìn lên qua bên kia đường thì thấy một người phụ nữ trợn mắt nhìn em cười.
- Cô Ly???
Cảm giác ớn lạnh lại bao trùm khắp cơ thể...
- Sao cô Ly lại ở đây, Loan đâu??
Dụi mắt nhìn lại xem là thật hay mơ thì cô ta không còn đứng ở đó nữa.
Em cố lấy lại sự bình tĩnh vốn có, sau đó cắm đầu cắm cổ chạy một mạch về nhà.
| Tải Wattpad - Kho Truyện Hay Cho Máy Android Phần mềm đã và đang được cập nhật rất nhiều thể loại truyện hay nhất hiện nay, hãy tải và cảm nhận nha |
